Thứ Hai, 23 tháng 11, 2020

TIỂU LAN DI ~ CHƯƠNG 12

 


#Đôi khi thế giới của tớ rất là buồn luôn á. Tớ cũng không hiểu, tớ chưa có tình yêu đầu đời cũng không có chuyện gì để buồn tận đáy lòng nữa. Nhưng tớ cảm thấy mình thiếu đi điều gì đó. Ba tớ luôn yêu thương tớ hết tất cả, à không phải là nuông chiều đâu, cũng có lúc ba rất khắt khe là để dạy bảo tớ. Ba nói ba có không tốt nhưng với tớ ba luôn dành những điều gì đó tốt đẹp nhất. Tớ hạnh phúc lắm. Tuy là mọi người đều có mẹ ở cạnh bên để chăm sóc, tớ thì có ba làm luôn điều đó. Nhưng mà không bao giờ nghe ba Bảo Khánh than phiền về điều đó cả. Các cậu có biết không, tớ nghe bà nội bảo chắc là do ba muốn dành hết tình thương cho tớ để bù đắp lại cho mẹ Chi Lan đó. Ba tớ thật yêu mẹ có đúng không? Hì hì. Tớ phải tắt máy tính đây, ba Bảo Khánh lên thấy là ẹc ẹc mất luôn cái máy tính của tớ mất#
"Cậu thật có số hưởng đấy. Như tớ thì có đủ ba đủ mẹ đây nhưng họ không hề hiểu cho tớ gì đâu, trường tớ học cũng họ quyết, tớ thích học hát để làm ca sĩ, mẹ tớ thì một mực phản đối, ba tớ cũng thế bắt tớ phải học luật sư. Có chán không chứ, ngay cả đam mê của mình cũng không theo đuổi được"
"Chi Lan là tên mẹ cậu ạ, tên đẹp thật. Chắc cô ấy xinh lắm đúng không cậu?"
"Cậu tuy là không may mắn có mẹ bên cạnh nhưng đổi lại cậu có một người ba thật tuyệt vời. Tớ cũng muốn được như cậu. Nhưng mà... ba mẹ tớ đã ly dị nhau bỏ tớ ở với bà ngoại, họ đều có gia đình riêng của mình. Tớ cũng không hiểu mình đã làm gì sai mà họ lại không thương tớ nữa..."
"Có như vậy cũng đem lên blog phàn nàn, bớt trẻ con đi. Đọc mà chướng"
Đời này ngộ lắm à nha, người ta buồn người ta vui gì thì kệ người ta chứ, người ta viết blog để chia sẻ mà sao có những người vô nhà người ta rồi bắt người ta phải hầu hạ theo cảm xúc của mình vậy. Kì cục kẹo nha. Lan Di ức chịu không nổi mà.
- Lan Di, con chưa ngủ á? 
- Dạ... Dạ con đang soạn đồ bỏ vào ba lô mai đi học ạ. Con ngủ ngay đây. Chúc ba ngủ ngon ạ.
- Con ngủ sớm đi. Sáng ba soạn cho.
- Dạ.
Hú hồn, xíu nữa ba Bảo Khánh phát hiện tớ nói xạo rồi, may mà ba không vào phòng. Phù. Thôi tớ đi ngủ đây, mai tớ nhập học rồi. 
Năm nay tớ học lớp Mười, chuyên Văn trường nội trú Văn Thị Mĩ. Đợt chuyển cấp tớ phải thi 40 điểm mới đậu nổi đấy. Tụi bạn của tớ học ở trường huyện nên thi dễ dàng hơn tớ nhiều. Còn tớ một chọi mười một lận, mà may Văn là môn tớ thích nên tớ được điểm tuyệt đối cứu vớt mấy ẻm kia, cũng nhờ tâm hồn tớ hơi bay bổng nên mới thế. Trường có hơi xa nhà tớ, mà trường chỉ cho về cuối tuần thôi. Ba Bảo Khánh dặn cuối tuần ba lên đón Lan Di về, việc của tớ là chăm học á. Thương ba lắm. Tự nhiên, tớ tủi thân ghê á, ngày nào ba tớ cũng là cái đồng hồ báo thức siêu xịn xò réo Lan Di dậy đi học, tớ nghe mà ngán ngẩm cái mùi đó luôn í, nhưng mà cái đồng hồ này vui tính lắm ạ. Nếu tớ không dậy thì sẽ ... bị cù lét nhột chết luôn đó. Ba tớ chuẩn bị bữa ăn sáng cho tớ mỗi ngày, không cần phải ra tiệm đâu nha, ba nấu ăn là siêu ngon số sách, tiếc là tớ... nấu ăn thì dở vô cùng thôi. Trước khi lên đường đi học tớ phải chạy ra mộ mẹ Chi Lan chào tạm biệt mẹ cái đã.
- Mẹ Chi Lan ạ, con phải lên trường rồi. Từ nay con sẽ ít ra thăm mẹ hơn, mẹ đừng buồn Lan Di nha. Mẹ thương Lan Di thì bảo vệ ba Bảo Khánh hộ con ạ, con đi xa không có ở cạnh chắc là ba sẽ buồn lắm mẹ nhỉ. Con cũng buồn lắm, nhưng con phải đi học thôi, sau này con về chăm sóc cho ba, mẹ Chi Lan hen. Tạm biệt mẹ ạ. Lan Di đi học đây.
Tớ phải đi ra đường lớn bắt xe buýt rồi, nhà tớ cũng có con ngựa chiến của ba í là xe hơi á mà ba tớ hay gọi như vậy. Ba nói để ba đưa tớ lên trường nhưng Lan Di thấy mình đủ lớn để tự lập rồi á, nên nhất quyết tự đi cơ. Đây cũng là lần đầu tớ đi một mình đó. Lúc tớ đã yên vị trên ghế rồi, ba Bảo Khánh mới yên tâm xuống xe và vẫy tay dặn dò:
- Nhớ ăn sáng nha Lan Di, con là chuyên gia không thích ăn sáng đó, tối phải ngủ đúng giờ tầm chín giờ là con phải đi ngủ đó nhớ chưa. Ba đã để sẵn một số lương khô trong túi của con đó, có đói thì lấy ra ăn chứ không có nhịn đói nha. Còn nữa, ống thuốc xịt mũi ba nhét ở ngăn cuối ba lô á, khi nào khọt khẹt thì xịt vào cho đỡ nha con. Cuối tuần ba rước về. 
- Con nhớ rồi mà, ba nhìn nè, ba bắt con viết lại đầy cả trang giấy á, Lan Di làm sao mà quên được. Ba ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nha, không có con ở bên cạnh chăm sóc ba phải tự biết bảo vệ mình đó.
- Cái con bé này, không biết ai chăm sóc ai luôn đó. Cô nói như đúng rồi.
- Hì ... Hì. Xe chạy rồi. Tạm biệt ba Bảo Khánh ạ.
- Nhớ những gì ba dặn nha ... Nhớ ăn uống đầy đủ đó... 
- Connnn nhớ rồiiiii.
Ba tớ dặn dò tớ có khác gì mẹ các cậu đâu nhỉ, dặn mãi thôi đó. Hức. Sao tớ thấy mình nhớ ba quá. 
#Xe bon bon chạy khỏi xóm tớ rồi, ngôi nhà nhỏ nhỏ xa xa kia là nhà dì Hai bán bánh mì khô bò đó, còn nhà kia kia ở cạnh góc hoa sứ trắng là nhà cô ba Sen kẹo kéo bán hột vịt lộn mà tụi tớ đi học về hay ghé ăn í. Nhà tớ thì bị bụi dừa nước kia khuất mất rồi. Tớ ở vùng ven Sài Gòn nên cũng thưa thớt như ở quê các cậu ạ. Bây giờ vào trung tâm thành phố cứ như hai lúa lên Sài Thành, nhộn nhịp không quen xíu nào. Tớ bắt đầu lo lắng cho cuộc sống của mình sắp tới rồi đây. Haizzzzzz.#
"Cứ tưởng cậu đi nước ngoài không đấy. Mười sáu tuổi rồi có còn nhỏ nhoi gì nữa đâu. Bớt than vãn đi. Keo nè dán mỏ lại đi. Đồ hâm"
Gì nựa đây, cái tên này sao cứ hay cà khịa mình vậy. Babiboy_ deptraichungtinh có cần đặt cái nick sến lệnh như vậy không bạn trai kia ơi. Lan Di cứ đăng bài blog nào là y như rằng cậu bạn này nhảy vào bóc ghẻ í, kiểu gì cũng gở ra được. Tánh kì. Tớ thề tớ biết mặt cậu ấy là ai thì... cho cậu biết tay ngay. Thường thì có hai luồng, một là cùng quan điểm, hai là sẽ đi ngược lại chưởi bới mình các kiểu. Kiểu đấy Lan Di không quan tâm lắm, tớ đâu bắt tất cả phải theo ý mình được cho nên họ cũng không bắt mình theo ý họ được. Hì. Hì. Từ ngày viết blog tớ cảm thấy vui lắm nha, tuy là có nhiều người không thích nhưng cũng có nhiều người cùng ý kiến với mình mà. Lan Di chợt nhận ra mình như siêu anh hùng ý, cảm xúc có thể thay đổi bất kể lúc nào luôn. 
Trường THPT Văn Thị Mỹ
- Diệp Khả Vi và Diệp Khả Tú lớp 10Za phòng 0Za
- Trịnh Ngọc Trái Đắng, Huỳnh Điệp Viên, Minh Thành Tinh, Hoàn Kiếm Sa trời toàn tên siêu sao thôi vào lớp 10Zb phòng 0Zb
- Nè nè các trò im lặng để ta đọc tên vào lớp. Phùng Kiếm, Hạ Uy Vũ hai chàng trai khôi ngô tuấn tú vào lớp 10Za phòng nam 0Zb luôn nha.
- Lâm Nguyệt Lan Di, Diệp Ngọc Hân, Trần Thụy Thiên Thu, Bạch Ngọc vào lớp 10Zb phòng nữ 0Za.
-....
Sau hơn hai tiếng ngồi chai sờ đít chờ cô hiệu trưởng Bùi Thị Bích Nở đọc danh sách các học sinh lớp 10 vào nhận lớp và nhận phòng thì tụi tớ đã được di chuyển về phòng riêng của mình. Mỗi phòng được tám bạn í. Phòng tớ gồm có tớ, ai nữa nhỉ, chưa biết tên lắm. Tớ sẽ dùng nhan sắc mặn mòi ngoại giao sau vậy. 
Phòng 0Za
- Tớ là Trần Thụy Thiên Thu, mười sáu tuổi đến từ thành phố ngàn hoa rất vui được gặp các cậu. Chúng ta làm bạn nhóe.
- Trời điệu thế. Tớ là Diệp Khả Vi chị của Diệp Khả Tú, tụi tớ sinh đôi. Rất vui được gặp các cậu, mong sau này sống chung nên giữ ý giữ tứ, tụi tớ không quen ở chung đông người như này đâu. Nhớ là đồ ai nấy xài. 
- Chắc cậu nghĩ ở đây có mình cậu muốn như vậy á. Tụi tớ cũng là đại tiểu tư không nha. Nếu cậu thấy không riêng tư thì xin cô chuyển phòng khác đi.
Tụi tớ phải can ngăn mãi thì hai người họ mới thôi đấu đá nhau đó.
- À, cậu chưa giới thiệu í. - Lan Di phải nói xen vào để tránh không khí căng thẳng vậy
- Tớ là Diệp Lục Tố rất vui được gặp các cậu. Có gì thì giúp đỡ nhau nha hì hì. 
- Tớ là Ngọc Hân. 
- Bạch Ngọc.
....
Màn giới thiệu đã xong.
#Vậy là phòng tớ gồm có Khả Vi, Khả Tú, Lục Tố, Ngọc Hân, Bạch Ngọc, Nhã Dinh, Thiên Thu và tớ. Ngoài hai cô bạn sinh đôi thì các cậu còn lại đều rất dễ mến í, họ gần gũi lắm nha. Tụi tớ đã tranh thủ kết bạn facebook check in new friends các kiểu rồi í. Hì. Hì. Tớ được nằm tầng cao nhất để tiện việc viết blog. Bây giờ thì mọi người đã ngủ trưa hết rồi. Còn tớ ngồi thù lù như hột mít để nói ba xàm cho vui nè. <sticker cười nhăn răng thêm hai giọt nước mắt>#
"Cậu tên là Lâm Nguyệt Lan Di á? Vậy Tiểu Lan Di thì sao nhỉ?"
"Ở nhà mọi người thích gọi tớ là Tiểu Lan Di á, Tiểu trong chữ Tiểu thư í. Còn tớ tên thật là Lâm Nguyệt Lan Di. Chữ Nguyệt và chữ Lan là trong tên mẹ tớ. Lan Di có nghĩa là hồn nhiên, trong sáng, tâm hồn luôn trong trẻo như đóa hoa. Cậu thích tên tớ á? Ủa? Ủa sao cậu babiboy_deptraichungtinh lại biết tên tớ vậy?"
"Ủa? Ủa hỏi có mỗi cái tên mà giải thích như sách bát quái vậy chớ. Ai nói là tớ thích tên cậu. Tớ chỉ hỏi thăm vậy thôi, ai mượn cậu giải thích có tâm vậy đâu, thôi thì tớ ghi nhận vậy. Còn việc tớ biết tên cậu á?. Thì... À thì... Thì tớ tự biết nha."
Tự biết? Ăn gì mà tự biết hay vậy. Cái cậu này ăn nói như tạt nước lạnh vào mặt Lan Di á. Ức quá mà.

Thứ Tư, 18 tháng 11, 2020

TIỂU LAN DI ~ CHƯƠNG 11

 


Mười sáu năm sau...

- "NÈ.....MẮT CÔ ĐỂ CẢ LÊN NGƯỜI TÔI À" - hắn giận dữ nhìn vào cái áo sơ mi BL của mình còn vươn vãi vài vệt bánh mì của nó

Còn ngẩn người vì độ đẹp trai của hắn, nhưng khi hắn quát to làm cho sự ngưỡng mộ đó thành một cục tức giận...

- "Anh điên à, người đụng tôi là anh chứ không phải tôi" – nó điềm nhiên trả lời rồi vội bước đi

Chợt cánh tay bị ai đó kéo lại, bực dọc nó quát:

- "ĐỒ ĐIÊN, BUÔNG RA MAU"

- "Cô chưởi ai điên? Có ngon thì nói lại...."- mặt hắn lúc này tức giận đỏ như trái ớt, phải nói nếu không nói quá thì chắc xối nước vào vẫn cảm nhận được mùi khói bốc lên.

- "....."

- "Cô sợ đến câm cả mồm rồi à" – hắn nhếch môi đắc thắng

Tôi mà sợ anh à, còn lâu nhá, quân tử trả thù mười năm chưa muộn nhá... nó nghĩ thầm gì đó, mắt vẫn hậm hực nhìn hắn hình hai viên đạn.

- "Cô làm bẩn áo tôi rồi thì đền đi"– hắn phủi phủi cái áo của mình

- "Đền? có dơ thôi mà bắt tôi đền á?" – nó ngơ ngác với câu nói vô lý của hắn, chẳng biết người từ hành tinh nào xuống mà vô lí quá à...

- "Ừ, không đền thì đừng hòng biến khỏi đây..."

Không muốn mất thời gian với hắn nó lanh lẹ

- "Bao nhiêu? Nói?"

- "Năm triệu"– hắn tỉnh queo đáp trong sự há hốc của nó

- "CÁI GÌ?"

- "Sao? Trả đi chứ tôi thấy cô anh hùng lắm mà có nhiêu đó trả không nổi à?" – hắn nhìn thẳng vào con mắt ngạc nhiên của nó mà nói rất ư là bình thường.

- Mới chớp mắt cái thấy mình già đi rất nhiều rồi bà nó nhỉ. Anh còn nhớ cái ngày này của mười sáu năm trước, nó ám ảnh anh mỗi đêm. Thời gian sau đó, anh không nghĩ mình có thể tiếp tục ở lại mà không có em, nhưng anh cũng vượt qua để chăm sóc cho con gái chúng ta, có phải là em giúp anh không Chi Lan? Nó ngoan lắm Chi Lan à, con bé ngây thơ hồn nhiên như em vậy. Đau lòng nhất vẫn là thấy nụ cười của Tiểu Lan Di ngày càng giống em, anh lại nhớ em chết không chứ. Em biết không chừng ấy thời gian cũng chưa làm anh nguôi ngoai nổi, có lẽ do anh sống nhẫn tâm với em nên anh phải chịu ông trời phạt như thế này, anh phải sống để lo cho Lan Di em ạ. Sau này nhất định lúc anh già đi, anh sẽ đến tìm em. 
- ...
Pour toujours ensemble tout au long de la vie. Em lại quên câu này mà em đã từng nói với anh rồi đúng không? 
- Ba...
Cắt đứt dòng suy nghĩ của Bảo Khánh. Anh quay sang nhìn Tiểu Lan Di đứng cạnh ôm mình mếu mếu sắp khóc...
- Sao vậy con gái yêu. Ngoan... không được khóc nhè, xấu quá. 
- Ba Bảo Khánh không thương Lan Di nữa á? Sao ba lại đòi đi gặp mẹ Chi Lan. Con buồn lắm, con sợ nữa. Con sợ mồ côi.
- Ba đâu có nói bây giờ đâu, ba nói sau này khi ba già đi mà. Ai rồi cũng phải có lúc già đi chứ đúng không con. Ba Bảo Khánh không bao giờ bỏ con một mình đâu, Lan Di ngoan nín đi không được nhõng nhẽo mẹ cười cho đấy.  
- Mẹ không cười con đâu, con ngoan mà. Nhưng ba hứa với Lan Di là không được bỏ con đâu, Lan Di thương ba Bảo Khánh nhất trên đời.
Bảo Khánh bật cười hạnh phúc. Con gái anh nó nói yêu anh nhất trên đời đó tin được không chứ. 
- Đây là câu nói của cô gái tuổi mười sáu hen. Ba chống mắt lên xem cô gái tuổi hăm lăm nói yêu ai nhất đây.
- Ba kì quá. Tiểu Lan Di đầu đội nón chân đi dép xin đính chính là sẽ yêu ba nhất trên đời luôn hì hì.
- Con nói gì với mẹ không? 
- Dạ, có ạ. Ba về nhà trước đi. Con tâm sự với mẹ xong con về sau.
- Được. Vậy ba về trước. Con nhớ về sớm hôm nay ông bà nội với cô ba và em Nhật Huy của con vào đây ăn sinh nhật với chúng ta đó nha.
- Con nhớ rồi ba.
Bảo Khánh về trước. Tiểu Lan Di ở lại tỉ tê với mẹ. Thỉnh thoảng Lan Di vẫn ra thăm mẹ đó thôi. Những lúc đi học về Lan Di hay chạy ra nói chuyện với mẹ một chút. Mặc dù lúc đầu còn sợ nhưng dần thành thói quen. Vui buồn gì Lan Di cũng kể mẹ nghe trước sau đó đến ba Bảo Khánh.
- Mẹ Chi Lan ơi, hôm nay là sinh nhật mười sáu chủi của con rồi á, mẹ thấy con đủ lớn chưa, có xinh gái hông mẹ hì hì. Bạn bè con hay gọi là dậy thì thành công á. Vậy mẹ thấy con dậy thì thành công chưa? Hí. Hí. Ai cũng bảo con xinh gái giống mẹ nhưng mà con... chưa có gặp mặt mẹ ở ngoài đời, nhìn qua ảnh con không thấy con xinh giống mẹ chút nào, con đen thui lại còn gầy nhôm nữa, người ngộm có chút xíu thôi, không thể nào so sánh được như mẹ. Có phải mọi người an ủi con không á? Con buồn ghê luôn. Mà mẹ nè, ba Bảo Khánh hay kể cho con nghe về chuyện tình của ba mẹ lắm, giống như trong truyện ngôn tình vậy. Trời ơi lãng mạn nhưng mà có một cái kết thiệt đứt ruột đứt gan. Năm nào sinh nhật con mọi người đều vui nhưng chỉ một người buồn, mẹ biết ai rồi đấy. Phải chi con được đón sinh nhật cùng mẹ nữa thì vui phải biết mẹ hen. Tiếc là sinh nhật của con lại là ngày giỗ của mẹ. Mẹ biết không? Con cũng giống ba Bảo Khánh nhớ mẹ lắm đó. Thôi con phải về đây, ba đang chờ con ở nhà để đi đón ông bà nội. Tạm biệt mẹ Chi Lan.
Một cơn gió khẽ lùa qua mái tóc mai mỏng manh. Lan Di chợt rùng mình, có lẽ nào mẹ cô đang đứng cạnh, nghĩ thôi Lan Di đã thấy lạnh xương sống. 
- Tạm biệt mẹ... Con.. Con về đây. - Tiểu Lan Di co ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh, nó dắt cả dò lên cổ thì đúng hơn. 
Ông bà nội, cô ba, em Huy vừa xuống sân bay đã thấy Tiểu Lan Di nổi bật với bộ đồ cánh sen. Ai cũng mắc cười muốn xỉu, nghĩ sao mà ra sân bay mang bộ đồ kém sang đến thế chứ. Nhật Huy trêu chị:
- Lâu ngày không gặp em không ngờ gu thẩm mỹ của chị Lan Di nhà ta đạt đỉnh thượng thừa như vậy.
- Huê.... Em trêu chị gì đấy hả? Màu hồng yêu đời thế chứ lị, chị Lan Di của em mới có mười sáu tuổi chứ mấy, chẳng lẽ bắt chị mặc mấy bộ màu ruốc đen nhẻm á? Già như trái cà ư? Ô nố nồ nô. 
- Ai bắt chị mặc như vậy đâu. Ít ra cũng phải chọn một màu tone nhẹ nhàng mới nữ tính. Cái màu gì mà hồng cánh sen, chị nhìn đi cả sân bay này có ai đụng hàng với chị không? Em phải gọi chị là thánh nữ chơi nổi mới đúng.
- Nè, em muốn chết hả? Đứng lại.
Lan Di chạy đến em Nhật Huy đánh cho nó một trận mới mong hả dạ. Ai biểu dám chê mình.
- Hai đứa cẩn thận đụng trúng người ta bây giờ - Tố Liên vừa kéo vali vừa ngăn tụi nhỏ vì tội đùa giỡn quá chớn.
Sinh nhật năm nay của Tiểu Lan Di vẫn như mọi năm, ông bà nội ngoài Bắc vào tận Nam để ăn sinh nhật cùng cháu. Sẵn tiện cúng giỗ mẹ Chi Lan của nó luôn. Sinh nhật Lan Di chỉ quây quần mấy người trong nhà cùng hàng xóm kế bên, những năm trước một số bạn thân có tổ chức ở lớp cho Lan Di nhưng năm nay do mới chuyển cấp ba nội trú nên chưa quen ai cả. Bạn bè cũ thì không học nội trú, họ học khác trường lịch học trái múi giờ. Thế là không ai nhớ đến sinh nhật Lan Di. Cũng hơi buồn buồn, nhưng thôi không sao đâu vẫn còn có mọi người ở nhà mà. Ông bà nội mua cho Lan Di một cái máy laptop xịn sò con bò cười luôn nha, Lan Di thích lắm. Ba Bảo Khánh không bao giờ cho Lan Di xài điện thoại nhiều đâu, nhưng đợt này tranh thủ cơ hội đi học xa nè Lan Di sẽ tạo một trang blog cho riêng mình như chị blogger Angela travel nổi tiếng í. Lan Di sẽ tạo một bờ - lốc siêu bí mật, ôi thích quá. Cô ba tặng cho Lan Di một con chó con bằng bông siêu mịn, nó nhỏ nhỏ Lan Di có thể mang theo trong ba lô á. Cô ba nói nó sẽ làm Lan Di đỡ buồn hơn khi đi học một mình không có ai bên cạnh. Đến đây đã thấy hơi hơi tủi thân rồi, không biết khi nhập học Lan Di có thể tự mình bươn chải như thế nào đây. Còn em Nhật Huy thì tặng cho Lan Di một cái hộp hình vuông, em ấy nói không được mở ra, khi nào thấy bản thân quá bất lực thì hãy lắc cho nó rơi ra một tờ giấy, trong đó sẽ có đáp án gỡ rối ngay. Ôi hay vậy á. Muốn làm thử ghê. Nhưng mà Nhật Huy bảo là chỉ có được bảy cái thôi, nên thôi để dành vậy. Nhìn vậy chứ, ổng tâm lý ghê gớm, khác nào ông cụ non đâu. Ba Bảo Khánh thì không tặng quà gì hết, ba chỉ nói quà ba để dành cho con nhiều lắm nhưng là bí mật. Rồi thôi đấy, bí mật thì là gì nhỉ? Ba có một tiệm bánh kem My wife's Cake siêu siêu ngon và cũng không to như những cửa hàng của người ta, chắc là ba định để dành tiệm bánh cho Lan Di á mà.

My wife's Cake
- Wow.... Tiểu Lan Di biết làm bánh luôn á? - Nhật Huy tròn mắt nhìn Lan Di đang đắp kem lên bánh ga tô.
- Em trai à em đã quên chị là con gái của ông chủ bánh kem xịn sò nhất Sài Gòn này ư? Con nhà nông không giống lông cũng giống cánh em có nghe chưa?
- Xàm.
- Nè, em hỗn với chị hả? Nói ai xàm vậy mau xin lỗi chị không?
- Em nghe cậu hai nói chị canh giờ nướng bánh còn khét, bắt hoa thì cánh đực cánh cái. Tự nhiên nay nổi hứng làm bánh kem liệu ăn có được không. Em thề em không làm chuột bạch cho chị đâu Lan Di à.
- Em có thôi xỉa xói chị không hả? Chị làm bánh kem tặng em đó. Em còn không biết ơn ở đó ăn nói như ruồi.
- Gì chứ? Tặng em. Quí hóa quá ạ. Em xin đa tạ. Nhưng em xin phép rút lui đây.
- Ê thằng quỷ.
Lan Di làm một cái bánh kem tặng Nhật Huy thật nhưng cậu nhóc cứ tưởng Lan Di đang trêu cậu cho vui. Thật ra thì Nhật Huy sinh trước Lan Di ba tháng rưỡi. Không có năm nào Lan Di và ba về Bắc chơi được cả, nhưng ngược lại sinh nhật Lan Di thì không có lần nào thiếu em. Lần này Lan Di muốn làm một cái gì đó tặng Nhật Huy, đành làm bánh kem vậy. Lan Di được ba chỉ cho một chút kinh nghiệm nhưng so về độ tay nghề thì chắc chắn thua xa ba mình rồi. Tuy là thành quả không được đẹp mắt cho lắm, chất lượng thì phải nói là khá ô kê, cũng không khó gì đâu chỉ toàn làm theo công thức của ba Bảo Khánh thôi. Nhật Huy cứ hay chọc ghẹo cho vui nhưng em sống tình cảm lắm nha, miệng thì chê bẩm nhưng mà em lại kết một câu đại loại như là ngon tuyệt cú mèo, kiểu vừa đấm vừa xoa í. Tối đó em nhắn tin cho Lan Di:
"Cảm ơn cái bánh kem không được đẹp cho lắm nhưng về độ ngon thì phải nói nhức nách chị ạ. He he. Tiểu Lan Di, cảm ơn chị."
"Chị có cả thuốc trị nhức nách nếu em có cần thì à lố chị ship qua nha hề hề"
"..."
Có mỗi bà chị xàm mà nhây nhức nhối làm người em như Nhật Huy chỉ biết cười không lối về. 

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2020

TIỂU LAN DI ~ CHƯƠNG 10

 


- Ai bảo con tên Gấu vậy hả? Nghe đầu gấu kiểu gì ấy. 
Bảo Khánh phì cười. Anh hôn lên bụng vợ rồi trêu:
- Mẹ bảo không thích con tên Gấu vậy con nói ba xem con có thích tên Gấu không nè. Hả? Con nói sao? Có á. Con thích tên ba đặt cho con hả. Giỏi lắm Gấu của ba. Con ngoan ngoãn ở trong đó đủ ngày đủ tháng chúng ta gặp nhau con ha. Con cùng ba bảo vệ mẹ mặc dù tối ngày mẹ cứ ăn hiếp ba.
- Em ăn hiếp hồi nào chứ. Anh nói ngược thì có. Con đừng tin ba của con, ba trêu mẹ thôi.
- Vậy thì nói anh nghe em bị làm sao? Đùng đùng giận dỗi anh không có lí do luôn, anh về trễ là vì lúc anh định về thì Jena đi lạc mất tích nên Quế Như mới gọi nhờ anh đến giúp. Là anh sai vì không báo trước với em mà. Tại cấp bách quá nên định về nhà anh sẽ giải thích với em sau.
- Gì cơ? Bé Jena có làm sao không anh?
Chi Lan lo lắng hỏi han. 
- Jena đi lạc nhưng mà tụi anh cũng tìm ra bé an toàn rồi, không sao cả. Thế có còn dỗi anh nữa không?
- Em không có dỗi anh chuyện này. Chuyện khác... nhưng mà...
Chi Lan định không vấn đáp anh chuyện mình thắc mắc trong lòng. Nhưng thôi sẵn đà này cô hỏi luôn.
- Chuyện nào đấy? Anh nhớ là mình đâu làm gì để vợ buồn đâu ta. Nè hay là chuyện lúc trưa lúc em đem cơm qua không gặp được anh ở công ty?
- Cũng không phải. Bảo Khánh em hỏi này nha, Jena... á.
- Jena làm sao? 
- Có phải con anh không.
Cô vừa hỏi xong, anh như bị đơ ra mấy giây rồi bật cười ha hả. Cô bị hâm rồi hay sao í, nghe đâu ra mà bảo Jena là con của anh. Còn hờn hờn dỗi dỗi cả chiều giờ vì lí do này cơ đấy. Bảo Khánh không cười nữa, búng nhẹ vào trán cô bảo cô hâm. Xong đoạn anh đến trước gương săm soi gì đó. Chi Lan chưa có câu trả lời nên cô tức lộn ruột à.
- Đúng... thật rồi phải không. Sao anh không trả lời em. Nếu như vậy em và con phải làm sao. Phải ra đường ở hả? Anh là đồ tồi. Sao anh có thể đối xử với em như vậy được hả Bảo Khánh? Sao anh có con rồi còn muốn có mẹ con em. Anh tham lam vừa thôi. Đồ vô liêm sỉ. Hức.  Hu. Hu.
Bảo Khánh đem đến trước mặt cô một sợi tóc.
- Nè, nhìn cho rõ và nghe cho kĩ câu trả lời của anh đây. Sợi tóc này là một trong những sợi đẹp nhất của anh, ngày mai đến lấy một sợi tóc của bé Jena nữa rồi đi xét nghiệm ADN, ok?
- Gì cơ. Anh...
Chi Lan lấy gối đánh xối xả vào chồng mình. Cô biết anh vừa trêu cô, nhưng nếu đúng như vậy thì sao con bé có nét giống anh nhiều đến thế được chứ. 
- Vẫn chưa tin anh hả? Đồ ngốc ngồi đó mà suy ngẫm sự đời đi, anh đi tắm đây. 
Nói rồi Bảo Khánh đi vào nhà tắm, Chi Lan vẫn ngẩn người ra vì sự thật là như thế nào cô cũng chưa rõ. Chi Lan mè nheo cả buổi tối, Bảo Khánh nhất định không thèm nói nửa lời, anh bảo cô cứ thế mà làm sáng mai anh đưa đi thử ADN đợi có kết quả thì đó là câu trả lời cho cô. Chi Lan không chịu nằng nặc đòi anh nói sự thật. Trong lúc Bảo Khánh đang check mail, cô đến bên ngồi vào lòng anh, nũng nịu như con nít thôi. Cứng không được thì mềm vậy. 
- Chồng ơi. Nói em nghe đi. Chuyện của hai người í, em không muốn đi thử ADN gì đâu, phiền ghê lắm nhỡ như ai đó thấy được thì không hay xíu nào. Nha, nói em nghe đi. Anh không xót em thì cũng xót cho con chứ đúng không. Năn nỉ mà.
Cô vợ đang nhõng nha nhõng nhẽo bên tai, làm anh nổi hết cả da gà. Bảo Khánh nhìn cô mỉm cười, anh cắn nhẹ lên đôi môi đang chờ anh phạt cho một phát đấy. Mềm mại như lần đầu được cắn lên đây vậy, cho dù bao nhiêu lần như vậy anh vẫn cảm thấy đôi môi này vốn dĩ vẫn không có gì thay đổi, vẫn căng mộng, ngọt ngào như lúc mới yêu cô. Chi Lan chơi đểu cắn một phát rõ đau lên môi anh, Bảo Khánh nhíu mày. Anh cũng không buông tha cho cô, cứ thế họ cứ quấn quýt lấy nhau người nhử người tấn, mãnh liệt, cuồng nhiệt dưới ánh đèn. Một lát sau, Bảo Khánh kể cho cô nghe về chuyện tình năm đó của anh và cô Quế Như kia. Cuối cùng thì cô cũng biết được, bây giờ cô cũng không còn quan tâm đến những chuyện đó nữa, quan trọng cô biết những chuyện trước đó Bảo Khánh trải qua và những chuyện của anh và cô sau này. Hóa ra lúc anh hiểu lầm cô, anh cũng chỉ vì nghĩ cô giống Quế Như ham tiền của bỏ lại anh, anh ghét cô ta đến như vậy bảo sao mà lúc đó anh không hiểu cho cô. 
- May mắn là chúng ta vẫn kịp hiểu ra anh nhỉ. Nếu không anh sẽ phải hối tiếc cả đời này rồi vì đã để mất người vợ dễ thương như em. Hì. Hì.
- Cỡ như em thì có anh mới quản nổi. Ai đâu mà ham hố nhảy vô cho lọt hố.
- Gì chứ. Người ta vầy mà bảo. Hứ. 
Bảo Khánh ôm chặt cô vào lòng, anh bảo cô ấm áp lắm. Cô làm cho trái tim anh không có lạnh lẽo, cô luôn biết cách sưởi ấm nó suốt dù thời tiết như thế nào. Anh sợ cái lò sưởi của mình tắt lửa nên anh lúc nào cũng phải nhen nhóm đống lửa đó lên. Chi Lan vẫn ngơ ngẩn nghe câu chuyện của anh, anh bảo anh phải trưởng thành thì mới có thể bao bọc được cô vợ trẻ con này. Đáng ghét thật. Người ta sắp làm mẹ rồi mà bảo trẻ con ớ. Bảo Khánh đúng không còn là Lâm Nhật Bảo Khánh năm mười tám tuổi nữa rồi. Thì ra bây giờ cô mới thấm cái câu, chỉ khi bạn gặp đúng người cần gặp thì cuộc đời này mới thôi vùi dập bạn.
- Thật ra thì anh không phải là người may mắn. Em mới là người may mắn đó, em gặp được anh em như chẳng cần phải lớn nữa. Lúc nào em cũng được ở trong tâm của vòng tròn, được anh che chở và bảo vệ. Cảm ơn anh, Bảo Khánh.
- Sến súa. 
- Nè. Người ta nói lời thật lòng mà kêu sến á. Em dỗi đó nha.
- Được được, công chúa bớt dỗi cho anh nhờ. Anh sẽ kể cho em nghe câu chuyện này. Chúng ta lên giường đã.
- Chuyện gì cơ?
Bảo Khánh tắt máy tính rồi bế cô vợ nhỏ nhẹ nhàng đặt lên giường, anh tắt hết đèn trong phòng chỉ để cái đèn ngủ bên phía mình rồi chui vào chăn với cô. 
- Ngày xưa anh rất thích đọc truyện Doraemon, lúc Nobita tám mươi tuổi cậu ấy sắp mất đi, cậu ấy đã bảo Doraemon "cậu hãy trở về nơi thuộc về cậu". Doraemon đồng ý, và sau khi Nobita mất đi, cậu ấy dùng cỗ máy thời gian để quay về tám mươi năm trước. Cho dù có cho tớ bao nhiêu cơ hội, tớ vẫn muốn gặp lại cậu, bởi vì nơi cậu ở chính là nơi tớ nên đến.
- Hay thật. 
- Chi Lan cho dù có cho anh bao nhiêu cơ hội, anh vẫn muốn gặp lại em.
Cô gái nằm đó không nói gì, cô vùi mặt vào lòng ngực vạm vỡ của anh, cô nức nở. Cô sợ sau này cô chết đi rồi không có cỗ máy thời gian như Doraemon. Bảo Khánh dặn cô ngoan không được khóc để cho bé con ngủ, cô mới nguôi ngoai và ngủ quên lúc nào không hay. 
Lớp học làm bánh của Chi Lan vừa mới kết thúc xong, cô cũng học được khá nhiều loại bánh khác nhau, tuy là ở giai đoạn này cô không thể thử qua hết tất cả các loại bánh mình làm nhưng mà mọi người ở nhà rất nhiệt tình giúp đỡ cô việc này nha, những lần đầu thì nhiều ý kiến, càng về sau này thì không ai cho ý kiến gì cả. Mọi người bảo bánh cô làm rất vừa miệng, độ ngọt vừa phải, ai ăn cũng khen ngon. Chi Lan thường đem lên công ty cho Bảo Khánh và nhân viên của anh ăn để cùng nhau cho ý kiến, ai cũng thích và rất quý cô. Mọi người còn kêu cô mở một tiệm bánh vừa thể hiện đam mê vừa có thể kinh doanh. Ý kiến cũng hay đấy chứ, nhưng tiếc là ông chồng cô không đồng ý. Anh ấy dặn cô ngoan ngoãn ở nhà chăm con, không được làm gì hết, tiền anh đâu có thiếu đâu mà phải đi làm vất vả. Rõ chán mà, đã sinh con ra đâu mà bắt người ta chăm con. Cô cố cãi nhưng vẫn không thắng nổi, anh nhất quyết không cho cô mở tiệm bánh, chỉ cho cô làm bánh cho đỡ chán thôi. Có khổ không chứ, đâu phải cứ có tiền là sung sướng đâu. 
Một ngày đẹp trời...
- Tố Liên con nhanh lên, làm gì mà mang theo nhiều đồ quá vậy? Mấy thứ này không cần phải đem theo đâu, Dì Tư với cái Hoa đã chuẩn bị đầy đủ rồi mà.
- Nhưng mà con thích ăn mấy món này thôi, thằng nhóc con nó thèm ăn mấy món này mẹ ạ.
- Được được, vậy đem đi hết. Cả nhà xong chưa chúng ta đi thôi.
- À khoan, con phải đem theo giỏ đồ phòng hờ thằng con nó chui ra đột xuất mẹ ạ. Đợi con một chút.
- Trời đất.
Cả nhà cười vỡ bụng với Tố Liên, đến nay con bé cũng được ba mươi bảy tuần rồi, còn mấy ngày nữa đâu thằng nhỏ chui ra ngay mà, đúng là tâm lí của một người mẹ. Hôm nay gia đình cô sẽ đi cắm trại ngoài trời, Bảo Khánh off hẳn mấy hôm đưa mọi người đi sẵn tiện nghỉ ngơi luôn, lâu lắm mới có dịp đi cùng nhau như vậy đó, từ sáng sớm bé con của cô đã dậy báo hại cô cũng không tài nào ngủ được. Bảo Khánh còn sợ vợ đi xa đói bụng, anh mang hẳn mấy lốc sữa bầu cho cô uống trên xe. Uống phát sợ luôn mà cũng bắt người ta uống hoài. Họ đi đến một vùng ngoại ô xa thành phố, ngoài đó không khí sạch sẽ vô cùng, hai bên đường người ta trồng hoa sữa gạo thơm nức mũi, bây giờ mà có một bàn tiệc nướng thì ôi thôi không còn gì bằng luôn đấy. Đến chỗ cắm trại, mọi người chia nhau người một công việc, Bảo Khánh soạn bếp than ra nướng hải sản, chú Sáu thì làm gà chui đất sét, mẹ và ba chạy bàn còn hai cô gái xinh đẹp nhất nhà được tự do chụp hình thả ga, Chi Lan dùng con máy ảnh siêu xịn xò của cô đợt đi Pháp ra chụp hình cả gia đình, khoảnh khắc đó hạnh phúc làm sao. 
- Nhưng lại thiếu những đứa trẻ chị hen, con em và con của anh chị, bọn chúng chơi đùa với nhau. Lần sau chúng ta quay lại thì sẽ hơi bận rộn rồi đấy ạ. Hì. Hì
- Đúng đấy, cả hai đứa nó quậy banh chành cành hành hông chừng nó còn hất tung lò nướng của ba nó đấy chứ ha. ha.
Chi Lan và Tố Liên tưởng tượng ra viễn cảnh có những đứa nhỏ trong nhà, họ cười khúc khích. Tối đó cả nhà dựng lều, sau khi mọi người ăn tối đốt lửa trại xong, Chi Lan ngồi nghe mọi người kể chuyện ma, cô sợ quéo càng cua á, biết vậy mà Bảo Khánh cứ nhát nhát làm cả người cô tái méc thôi, anh kéo cô vào lòng giữ ấm. Không gian dù có đáng sợ thật nhưng lại được bảo vệ như này thật thích. Chi Lan lại ngủ quên lúc nào không hay, chỉ biết lúc mình giật mình dậy thì đã thấy nằm trong vòng tay to rộng của Bảo Khánh. Trời vẫn chưa sáng nhưng cô không ngủ được chắc do nhóc con của cô nó đói bụng. Chi Lan bật dậy nhẹ nhàng đi lấy hộp sữa.
- Mấy đứa ơi, Tố Liên nó sắp đẻ tới nơi rồi, dậy nhanh.
Giọng mẹ cô hốt hoảng làm Bảo Khánh bật dậy ngay, mọi người tranh thủ gom những thứ cần thiết đưa Tố Liên đi vào bệnh viện gần nhất. Thằng nhóc chịu khó hành hẹ mẹ nó mấy tiếng mới chịu chui ra, cả nhà được một phen hú vía. Một chuyến đi dã ngoại nhớ đời mà. 
Trong căn hộ của mẹ con Quế Như, hôm nay Jena bị bệnh nên cô cho nó nghỉ một ngày, con bé từ ngày theo mẹ về đây thì không còn hoạt bát như bên Pháp, lúc bên đó nó còn hay đòi mẹ dắt đi mua bánh socola mang vào lớp cho các bạn, cuối tuần bắt mẹ chở qua bạn Tony chơi đến tận chiều mới chịu về. Vậy mà bây giờ nó chẳng chịu đi đâu, cô sợ nó tự kỉ mất. Đợt vừa rồi cô đăng ký cho nó học lớp piano bên cạnh nhà vậy mà nó cũng không chịu. Người mẹ như cô bất lực quá, phải chi có một người đàn ông như Bảo Khánh chăm sóc thì cô đỡ phải vất vả như bây giờ. Nghĩ mà chán, Quế Như đến bên cạnh Jena hỏi han con bé.
- Con gái yêu của mẹ, con có muốn có ba chăm sóc cho mẹ con chúng ta không?
- Có ạ. 
Jena tròn xoe mắt nhìn cô.
- Vậy con có thích chú Bảo Khánh không?
- Yes. Chú rất đẹp trai á, chú thơm lắm ạ. Mẹ ơi con muốn được đi chơi với chú.
- Thật á. Con thích chú vậy á? Vậy con có muốn chú làm ba của con không nè?
- Ba? 
- Đúng rồi. Giống như bạn Tony có ba là chú Tolbert đó. 
- Con chỉ thích chơi với chú thôi. Con không thích chú là ba của con đâu.
Jena trả lời xong làm cô hụt hẫng thật sự. Đúng là con nít, mới bảo thích xong lại phủ phàng nói không. Nhưng mà có một người đàn ông tốt như Bảo Khánh vẫn hơn chứ, cô mỉm cười như nghĩ ra được một chuyện gì đó hay ho lắm. 
Đầy tháng của thằng bé Lâm Nhật Huy, gia đình anh đặt chục mâm cổ mời hết bà con họ hàng với một số bạn bè thân thiết của gia đình. Một vài nhân viên thân cận của Bảo Khánh cũng mua quà đến góp vui, trong số đó có Quế Như. Cô lấy vai trò đối tác của anh nên dắt bé Jena đến, Jena thì hớn hở vì gặp được chú Bảo Khánh. Con bé chạy đến ôm chầm lấy anh, mặc cho xung quanh mọi người chưa hiểu chuyện gì cả. Tố Liên thì nhận ra người phụ nữ này năm xưa bỏ rơi anh trai mình, còn hèn hạ giả nhân giả nghĩa nói là vì muốn tốt cho anh, cuối cùng thì cô ta đi lấy chồng Tây lấy một ông nào đó không hề yêu thương mình chẳng qua vì ông ta là giám đốc của tập đoàn nào đó lớn lắm, đáng đời mà. Bây giờ tự nhiên lại xuất hiện, có phải gọi là oan gia không đây. Còn cái con bé đó nữa, mắc mớ gì nó bám lấy anh hai của cô dữ vậy. Không khác nào cha con với nhau sau bao ngày gặp lại luôn đó. Gì cơ...
- Chào mọi người ạ, chắc mọi người còn nhớ con không, con là Quế Như là con dâu hụt của nhà mình. Đây là con gái của con, Jena. Nó mến chú Bảo Khánh lắm, chỉ cần nghe được đi chơi với anh là nó lăng xăng liền. Hì hì.
- Ở đâu ra loại người trơ trẽn như này vậy trời. - Tố Liên mặt đen kịt, tức vàng người luôn đó. Thật sự con đàn bà này ở đâu chui ra không biết làm không khí mất vui.
- À Tố Liên đây mà, hồi đó chị nhớ em thích cặp với mấy ông có vợ lắm, rồi bị mấy mụ vợ đánh ghen vậy mà chưa tởn á. Để lòi ra một cục như này vậy? Sao em không cẩn thận chút nào hết. Bây giờ tội thằng bé không có ba, em xem em là người mẹ có trách nhiệm không? Bây giờ khổ cả cho mẹ lẫn cho con rồi. 
- Cô... Cô biến ra khỏi nhà tôi ngay lập tức không nói nhiều. - Tố Liên hùng hổ định đánh cho con mụ đó một trận tơi tả nhưng bị mọi người ngăn lại. Có đầy đủ mọi người ở đó nhưng cô ta chả cả nể ai cả.
- Hai người có thôi đi không, ở đây không phải là nơi để nói chuyện này. - Bảo Khánh khó chịu từ nãy giờ nhưng anh không nói ra.
Từ đầu cho đến cuối buổi tiệc con bé Jena cứ bám lấy Bảo Khánh không rời, không hẳn chỉ có mình nó mà ngay cả mẹ nó cũng vậy. Làm người vợ như Chi Lan cũng thấy khó chịu, cô chẳng buồn nói chuyện với ai đành lủi thủi lên phòng một mình. Từ dạo đó, Quế Như cứ hay lấy lí do Jena muốn thế này rồi lại thế kia bắt Bảo Khánh phải làm cho con bé, có hôm anh dành cả ngày cuối tuần để đưa hai mẹ con cô ta đi chơi ở tận mũi tàu cách nhà mấy trăm cây. Ruốt cuộc thì cô không hiểu ai là vợ, ai là con của Bảo Khánh luôn đấy, lần nào cô dỗi anh cũng trách cô trẻ con, anh nói anh chỉ vì con bé Jena không quen ai ở bên đây, nó mến mỗi anh thôi nên anh phải làm như vậy cho trẻ con nó phát triển tốt. Hôm nay đã hơn chín giờ anh vẫn chưa về, lúc trưa đã nhắn tin kêu về sớm để đưa mẹ con cô ra mua một số đồ chuẩn bị sẵn để đi sanh có cái mà dùng, vậy mà...
Cạch. Bảo Khánh uể oải bước vào. 
- Anh đi tận giờ này mới về? Lúc trưa em nhắn anh như thế nào, anh có đọc không? Anh cuối cùng là ai quan trọng hơn? Mẹ con em hay là mẹ con cô ta.
- Em bớt khùng đi. Nghĩ sao mà hỏi anh như vậy chứ. Vợ con anh ở đây mà. Anh xin lỗi, lúc nãy con bé Jena nó bị sốt, anh đưa nó qua bệnh viện bây giờ mới về được.
- Anh nè, cô ta có gia đình của cô ta, anh lo làm gì? Đó đâu phải là trách nhiệm của anh? Trách nhiệm của anh là ở nhà này nè. Từ ngày có mẹ con cô ta anh có còn quan tâm đến mẹ con em nữa không. Anh dành hết thời gian chăm sóc cho họ, đến nỗi mẹ con em chỉ gặp anh mỗi buổi tối muộn. Về mệt anh chẳng thèm nói chuyện một lời với con. Anh ngủ đến sáng anh lại đi làm. Anh nói em nghe mẹ con em là gì chứ? 
- Anh xin lỗi mà, anh nhức đầu quá đi. Anh đi tắm đây em đừng có cằn nhằn anh nữa. Anh hứa anh sẽ không lo cho mẹ con cô ta nữa đâu, anh sẽ chăm sóc mẹ con em. Đừng giận anh nha. 
Bảo Khánh nói rồi đi vào nhà tắm, Chi Lan tức đến nổi ứa nước mắt, cô đã dặn lòng không được phép khóc vì những chuyện như thế này sẽ ảnh hưởng đến em bé của cô. Nhưng, cô làm không được, ngay lúc này cô rất tức, cô ấm ức lắm, cô chỉ biết khóc mới giải tỏa được bức xúc trong lòng. Tầm ba giờ khuya, Bảo Khánh nhận được điện thoại, anh bảo anh phải qua đưa Jena đến bệnh viện, nó sốt tái mặt hết rồi, Quế Như chỉ biết khóc lóc gọi cho anh. Anh thì tức tốc đi ngay sau đó, mặc kệ mẹ con cô. Anh đã không giữ lời như anh nói. Thật sự, ngay lúc này cô không biết làm gì cả, bản thân người làm mẹ này tệ vô cùng. Chắc do từ tối đến giờ tâm trạng cô khó chịu nên bụng cứ râm ran kiểu gì đấy. Chi Lan bật dậy đi lấy nước, vừa xuống đến nhà dưới cô đau không chịu nổi, không thể nào nhích được thêm xíu nào nữa. Cô gọi mọi người, mẹ thấy Chi Lan nằm dài dưới nền nhà, bà hốt hoảng gọi ông Lâm đưa con bé vào bệnh viện. Ở trong phòng cấp cứu, bác sĩ dặn mọi người ở bên ngoài đợi. Ông Lâm, bà Lâm nóng ruột đi tới đi lui, ông gọi điện cho Bảo Khánh thông báo vợ con anh đang trong bệnh viện mà mặt mũi anh thì đâu không thấy, thằng làm cha như anh có đáng không chứ, trong khi vợ con mình nằm đây không lo. Bảo Khánh bị ba mắng cho một trận, anh không giận ba mình anh chỉ biết chạy đến ngay không cần phải nói nhiều. Lúc đến thì mọi người vẫn ở ngoài chờ, bác sĩ vẫn còn ở trong đó. Mười lăm phút sau, bác sĩ thông báo Chi Lan vỡ nước ối, phải sanh ngay lập tức nếu không có nguy cơ xấu nhất xảy ra. Nghe như một tin xét đánh ngang tai, bé con anh mới có được ba mươi lăm tuần hơn mà, anh còn chưa kịp chở mẹ con cô đi mua đồ chuẩn bị sanh nữa, chưa kịp làm gì cả, tại sao anh vô dụng đến như vậy chứ. Anh chỉ biết lo cho người ngoài, còn vợ con mình thì...
- Mọi người chuẩn bị tâm lý, chúng tôi sẽ mổ bắt em bé vì mẹ bé không có đủ sức để rặn.
Bác sĩ đi ra thông báo cho mọi người. Lần này trong tâm trạng còn đáng sợ hơn lần trước. Bà Lâm khấn Trời xin Phật phù hộ cho mẹ con Chi Lan mẹ tròn con vuông. Thời gian chưa bao giờ qua lâu đến như vậy.
Nửa tiếng... 
Một tiếng...
Một tiếng ba mươi lăm phút...
Hai tiếng mười phút...
Đèn cấp cứu tắt đi, bác sĩ và các chị y tá kêu mọi người mặc đồ bảo hộ của bệnh viện vào ngay với bệnh nhân vì bây giờ cơ thể người mẹ rất yếu, tình huống xấu nhất có thể xảy ra, em bé thì được đưa vào lồng ấp ngay lập tức. Chi Lan nhìn thấy con bé cô rơi nước mắt, cuối cùng cô cũng đem được con đến thế giới này rồi, mong con sẽ sống một cuộc đời bình an. Bà Lâm và ông Lâm bật khóc, họ nắm lấy tay Chi Lan, tay cô ấm áp lắm. Bảo Khánh đã không đủ bình tĩnh như mọi lần nữa rồi, tay anh run run lau nhẹ vệt nước mắt trên mặt Chi Lan, anh hôn lên đôi mắt đó, đôi môi dịu dàng mọi lần đều bị anh xử đẹp nhưng lần này anh không dám anh sợ không đủ oxi cho cô. 
- Em giỏi lắm, em đã mang đến một thiên thần nhỏ rất đáng yêu. Cảm ơn em, cảm ơn cuộc đời của anh. Anh thương mẹ con em lắm, không có ai có thể thay thế được. 
- Em không thể ... Em mệt lắm... Em không thể... chăm sóc được anh và con rồi. Giúp em nuôi con ... Giúp em dạy dỗ nó ... nên người. Em.. yêu... cha .. con ...
Chi Lan đuối sức dần, cô không nói thành hơi nữa rồi, cô chỉ lim dim nghe tiếng mọi người gào khóc.
- Chi Lan ơi, cố lên em. Em cứng đầu nhất nhà mà, mọi lần em rất bướng mà. Cố lên chứ, anh không cho phép em như thế này đâu, anh không quen, em có hiểu không. Em không thương anh nữa hả. Phải dậy chăm con nữa, nó cần em hơn anh.
- Chi Lan em nghe anh nói không, đừng mà, anh sai rồi anh xin lỗi đừng giận anh nữa. Anh phải làm sao bây giờ. Anh không chịu nổi.
- Chi Lan. Chi Lan. Em. Em quên lời hứa của chúng ta rồi sao ở Paris đó, chúng ta sẽ quay lại đó khi có những đứa trẻ mà, em quên rồi sao. Em còn nhớ em nói gì với anh ở đỉnh tháp chuông không. Mãi mãi cùng nhau suốt kiếp. Chúng ta còn chưa đi hết mà. Em dậy đi, nghe anh nói không.
Bảo Khánh khóc như một đứa trẻ, anh chưa bao giờ yếu đuối như vậy, chưa bao giờ sẽ nghĩ mình rơi vào cảnh như thế này. Người mình yêu thương nhất đã đứng ngay ranh giới cửa tử, anh không biết là mình có đủ can đảm để đối diện với điều đó không. Nhưng mọi thứ bây giờ sắp tối đen.
Chi Lan dần dần lịm đi, bác sĩ kiểm tra lại và báo với mọi người rằng cô đã tạm biệt mọi người, cô đã đi.
Chi Lan đã đến một nơi thật xa. Một nơi không phải là nước Pháp thơ mộng hay vùng ngoại ô của thành phố, cũng không phải một cánh đồng oải hương bạt ngàn. Nơi đó thật xa chúng ta. Mọi người đau buồn đến mức không thể làm được gì, Tố Liên âm thầm khóc một mình cô sợ làm mọi người nhìn thấy lại đau lòng hơn, cô chăm sóc cho bé con như thằng con của mình vậy. Bà Lâm đã không còn cảm giác gì nữa, ai nói gì làm gì bà cũng không quan tâm, mắt bà cứ nhìn xa xăm. Ông Lâm thì đỡ hơn, ông đau buồn nhưng vẫn cố lo hậu sự cho con dâu. Mẹ của Chi Lan nghe tin liền lên cơn đau tim phải nhập viện không vào với con gái lần cuối được. Bảo Khánh im lặng từ lúc ở bệnh viện về đến giờ anh không nói gì cả, ánh mắt anh buồn một nỗi buồn đáng sợ, ai nhìn vào cũng thấy tội nghiệp cho anh, cứ khóc còn có thể dễ chịu hơn. Anh vẫn thất thần đứng đó nhìn về phía cô đang nằm, tiếng nói của cô không còn nữa, cái tiếng mà nhõng nha nhõng nhẽo làm anh nổi hết da gà đó cũng không còn văng vẳng bên tai. Cô im lặng làm anh sợ lắm. Ngày cuối cùng bên cô, Bảo Khánh đến bên cạnh và nhìn cô thật lâu. Anh chỉ ước rằng đây là một giấc mơ như trong tiểu thuyết đấy, giật mình thức dậy anh thấy cô nằm gọn trong vòng tay của mình. Cô đẹp như một thiên thần, ngọt ngào như vị matcha.
- Chi Lan anh cảm ơn vì em đã xuất hiện trong cuộc đời này, em dạy anh phải làm một người đàn ông bận rộn, biết chăm sóc bản thân và những người xung quanh. Dạy cho anh học cách trưởng thành để bảo vệ người mình yêu, nhưng em lại không dạy anh phải làm sao khi mất đi người đó. Em có biết cảm giác của anh bây giờ là gì không? Thật trống rỗng như một khoảng không vô định không phương hướng. Anh sắp gục ngã rồi, em không hiểu được cảm giác đó đâu. 
Bảo Khánh càng nói bao nhiêu, mọi người đứng sau bước tường đó đều gục mặt khóc nức nở. Họ biết anh đau lòng đến mức nào, nhưng họ không thể giúp được gì. Ngay cả họ cũng thấy mình sắp chịu không nổi. Một chiều hoàng hôn thật buồn, người người khóc đưa tiễn cô đi, người ở lại lòng buồn vời vợi. 

- Mùng 7 tháng 10 á? Sau lại là ngày hôm nay anh nhỉ? Em tưởng là phải khắc ngày sinh của chúng ta hoặc là ngày cưới của chúng ta chứ? 

- Những ngày đó rất quan trọng với anh, nhưng ngày hôm nay có lẽ cũng quan trọng không kém. Sau này bất kể là ở đâu hay làm gì, mỗi ngày ở bên em anh đều sẽ ghi nhớ.

Cô cảm động phát khóc, choàng tay qua cổ ôm anh. 

- Sau này trước khi em già đi, chúng ta sẽ làm một chuyến như này nữa được không? Em muốn trước khi chết phải được hâm nóng tình cảm như lúc mới cưới. 

- Đồ ngốc

- Sao cơ? Chồng không chịu á. 

Có người chồng bật cười ha hả trước cô vợ đang làm nũng, hai tay anh chuyển từ dưới eo lên hai gò má của cô, bóp mạnh rồi hôn thật nồng nhiệt, ma mãnh. Chíp chíp...

- Ơ, chồng làm gì đấy?

Con máy ảnh vừa làm nhiệm vụ xong cho ra hẳn ba tấm ảnh anh đang hôn cô, xa xa là Tháp Eiffel đầy kiều hãnh như đang minh chứng cho tình yêu vĩnh cửu của họ.

Sau màn khóa môi lãng mạn đó, anh nắm tay cô cùng khóa ổ khóa tình yêu vào thành cầu và cùng thảy chiếc chìa khóa ra giữa lòng sông Seine. Chi Lan hét thật to: 

- Mãi mãi cùng nhau suốt kiếp.

- Mãi mãi cùng nhau suốt kiếp

_____________________

- Có lạnh lắm không?
- Em không lạnh. Em có anh rồi. Anh biết cảm giác của em bây giờ sao không? Nó lâng lâng khó nói lắm. Mà em nói thật luôn á, anh muốn nghe không?
- Có chứ, anh muốn nghe, bà xã nói anh nghe đi. 
Nói đoạn anh cắn nhẹ vào mép tai cô.
- Em thương anh nhiều lắm á. Trước đây, em nghĩ là mình sẽ có cuộc sống hoàn toàn mới, không hề có anh. Vậy mà... bây giờ em đứng đây ngắm hoàng hôn cùng anh. Cuộc đời này đúng thật là nhiều bất ngờ, không ai trong chúng ta biết được ngày mai.
- Anh xin lỗi, anh sai rồi.
- Ơ... Anh nói sao? Tụt quần xin lỗi em á? 
____________________

- Thật ra thì anh không phải là người may mắn. Em mới là người may mắn đó, em gặp được anh em như chẳng cần phải lớn nữa. Lúc nào em cũng được ở trong tâm của vòng tròn, được anh che chở và bảo vệ. Cảm ơn anh, Bảo Khánh.
- Sến súa. 
- Nè. Người ta nói lời thật lòng mà kêu sến á. Em dỗi đó nha.
- Được được, công chúa bớt dỗi cho anh nhờ. Anh sẽ kể cho em nghe câu chuyện này. Chúng ta lên giường đã.
- Chuyện gì cơ?
Bảo Khánh tắt máy tính rồi bế cô vợ nhỏ nhẹ nhàng đặt lên giường, anh tắt hết đèn trong phòng chỉ để cái đèn ngủ bên phía mình rồi chui vào chăn với cô. 
- Ngày xưa anh rất thích đọc truyện Doraemon, lúc Nobita tám mươi tuổi cậu ấy sắp mất đi, cậu ấy đã bảo Doraemon "cậu hãy trở về nơi thuộc về cậu". Doraemon đồng ý, và sau khi Nobita mất đi, cậu ấy dùng cỗ máy thời gian để quay về tám mươi năm trước. Cho dù có cho tớ bao nhiêu cơ hội, tớ vẫn muốn gặp lại cậu, bởi vì nơi cậu ở chính là nơi tớ nên đến.
- Hay thật. 
- Chi Lan cho dù có cho anh bao nhiêu cơ hội, anh vẫn muốn gặp lại em.
__________________
Trong kí ức đó, chúng chỉ còn là những hoài niệm không bao giờ quên được. Nếu cho anh cơ hội được ước, anh vẫn sẽ ước được gặp cô một lần nữa, nhưng tiếc rằng... có những lần cuối mà ta đã vô tình bỏ lỡ.