Trần Nhất
Minh nhìn sang quyển sổ chằng chịt công thức, thế là nhướn mày nói:
- Tương
lai cậu chỉ định mở một cửa hàng bán bánh thôi hả? Ngoài bao nhiêu đây công thức
thì đủ cho mấy năm? Sau đó thì còn có rất nhiều cửa hàng mới sinh sôi nảy nở, cậu
liệu có cạnh tranh nổi? Nếu đó không phải là năng khiếu thì từ bỏ ngay bây giờ
còn kịp.
Nhược Vy
tức giận đáp: - Chí ít đó cũng là ước mơ thành bà chủ của tôi. Tuy là không giỏi
như người ta, thì tôi sẽ cố gắng gấp mười lần.
Nhất
Minh lắc đầu cười: - Được, cố gắng gấp mười, tôi chờ kết quả vậy.
Dương
Nhược Vy cảm thấy cậu ta nói rất đúng, quả thật tương lai đang rất mù tịt. Ngay
cả việc tạo ra điểm nhấn cô còn không làm được thì lấy đâu ra những cái mới,
cái độc lạ trên đời này.
Nhược Vy
lấy trong hộp bút một cái note vàng viết viết rồi dán vào gốc trái quyển sổ, vừa dán vừa tự giận mình mà nói: - Từ
nhỏ đến lớn tôi chỉ muốn làm một người bình thường, mở một cửa hàng bánh ngọt
mang thương hiệu của mình, nếu có thể phát triển hơn nữa thì càng tốt. Nhưng tiếc
là ước mơ của tôi sau khi nghe cậu nói xong thì lại vụt tắt, nó còn nhiều
phương diện khác phải bận tâm.
Trần Nhất
Minh ngạc nhiên nhướn mày, cậu không ngờ tiểu cô nương còn đang mạnh miệng lúc
nãy bây giờ bỗng ỉu xìu, không chống đỡ được, ngẩn người nói thật khẽ: - Yên
tâm, sau này còn có tôi.
Nhược Vy
nghe xong câu này hai mắt sáng lên, cô đã lóe lên ý tưởng trong đầu.
- Nhất
Minh cậu định sau này làm gì? Hay là cậu làm cổ đông của cửa hàng tôi nhé, được
không?
Trần Nhất
Minh nhìn cô mỉm cười, vòng tay trước ngực, nói:
- Được
thôi.
- Hứa rồi
nhé, ngoéo tay đi.
Cô đưa
tay ra trước, Nhất Minh thấy vậy hơi bất ngờ, rồi cũng đưa tay ra làm theo. Trò
con nít cũng vui, cô bạn này ngày càng thú vị thật.
Tháng
tám, tiếng ve kêu ồn ã cả một góc trời. Nốt trầm nốt bỏng nối đuôi nhau vang
lên. Trong phòng học, tiếng quạt trần
xoay tròn đều đều, cả lớp gần bốn mươi con người đang ngồi lặng thinh. Trên bục
giảng, thầy chủ nhiệm lại thao thao bất tuyệt.
- Trường
trung học Hà Văn của chúng ta là trường trọng điểm ở cái thị trấn Hoa Đăng này,
lớp các em lại là lớp chuyên khoa tự nhiên, lợi thế hơn người ta biết bao nhiêu
lần, tại sao lần này điểm thi giữa kì lại như vậy?
Nghiêm
Gia Huy gõ một cái thật mạnh vào bàn giáo viên. – Điểm bình quân của lớp ta cộng
lại vậy mà chỉ xếp thứ tư toàn khối. Phát bài thi ra tự xem xét kết quả của
mình đi. Tôi thật thấy xấu hổ.
Đôi mắt
liếc nhìn từng nhóm học sinh đang trao đổi kết quả với nhau, Nghiêm Gia Huy nói
tiếp: - Các em chỉ còn vỏn vẹn mấy tháng nữa thôi là thi tốt nghiệp rồi. Tất cả
những vướng bận khác thì nên bỏ hết, cố gắng tập trung học hành thôi. Có được
không?
Cả lớp đồng
thanh. – Được.
Cuối lớp.
Trần Nhất
Minh lật bài thi của Nhược Vy cười hừ một tiếng rồi nói: - Dương Nhược Vy, cậu
đừng nói với tôi cậu chỉ để tâm vô cái đóng công thức này nha?
Nhược Vy
nhỏ giọng coi thường. – Ý cậu là sao?
- Tôi
không nghĩ là cậu nằm trong đội tuyển AMC nữa, điểm số cộng lại bình quân chưa
tới bảy chấm.
- Do điểm
mấy môn xã hội kéo xuống thôi. Cậu nhìn điểm thi môn tự nhiên của tôi đi. Cao
như thế còn gì.
Trần Nhất
Minh tiện tay cầm lấy cuốn vở trên bàn đập lên đầu cô, lực không nặng lắm,
nhưng cái đứa trước mặt lại lấy tay xoa xoa làm màu, kêu đau.
- Còn
cãi? Xem nè, cái bài số bốn có khó đâu, kết quả cũng sai. Đầu cậu não đi chơi
chưa về à?
Nhược Vy
phùng má, hừ một tiếng:
- Bữa
thi tôi bị đau bụng không tập trung nổi. Chẳng phải cũng tại cậu, bữa trước chỉ
tôi cái gì mà muốn bánh quế hoa ăn ngon hơn thì cho thêm một chút húng lủi, hại
tôi tối đó đi thăm anh tàu đến gần sáng.
Trần Nhất
Minh lắc đầu, dựa người ra ghế sau. – Kỷ tử. Tôi nói húng lủi bao giờ. Cậu
không rõ thì có thể hỏi lại tôi, cái người sống sờ sờ đây không biết hỏi à? Bảo
sao không đau bụng, chỉ cần cậu cho sai một nguyên liệu đã làm cho hương vị
bánh khác hẳn. Đồ ngốc.
- Cậu học
ở đâu ra mấy thứ này vậy? – Nhược Vy chống cằm nhìn sang Nhất Minh dò hỏi.
- Chẳng
học ở đâu cả, giỏi là do bẩm sinh rồi.
- Tôi biết
trước câu trả lời thì đã không hỏi. Độ tự tin quá đáng.
Nhược Vy
xoay người nhìn ra cửa sổ, trong lòng lại cảm thấy sự ngọt ngào từ cậu ta.
Còn mãi
nghĩ ngợi mông lung thì cuốn sổ bị người ta kéo mạnh làm tay cô trượt khỏi cằm.
- Để xem
có ghi chép công thức lung tung nữa không?
- Để làm
gì?
- Kẻo lại
đau bụng, tôi lại mang tội ngộ sát.
Nhược Vy
ngơ ngác nhìn, cậu ta lật trước lật sau trang này tới trang kia, chắc chắn được
chỗ sai thì cầm bút gạch xóa, giúp cô viết lại.
- Bánh
mì bơ mềm, nguyên liệu quan trọng nhất cậu lại thiếu, ba gram men Instant. Còn
chỗ này nữa, Tarte Tatin táo muốn làm phần bột bánh ngàn lớp phải trộn đều bột
mì, muối, đường, nước, bơ đun chảy đến khi hỗn hợp mềm mịn, mới đem để trong
ngăn đá tủ lạnh một giờ đồng hồ. Cậu lại ghi thành ngăn mát, thử hỏi bánh kiểu
này bao giờ mới ra đúng thành phẩm?
- Tôi
nghe cậu nói vậy mà? Rõ ràng lúc trong bếp, cậu nói như nào tôi ghi như thế,
sai làm sao được?
- Tôi phải
suy nghĩ lại việc trở thành cổ đông của cậu.
- Này, cậu
hứa rồi. Không được chơi đểu như thế chứ.
Rất nhiều
năm sau này, Nhược Vy mới hiểu được hai chữ “cổ đông” mà cậu ta ám thị là gì.
Trần Nhất
Minh càng nhìn càng ra nét trưởng thành của thanh niên mới lớn, cuộc đời này nếu
có cậu ta chắc sẽ an tâm hơn nhỉ.
Ánh mặt
trời chói chang ngoài khung cửa sổ. Một vài tia nắng xuyên qua tán lá cây chiếu
vào cô gái đang nằm dài trên bàn.
Làn da
trắng nõn, hai mắt trong veo, chiếc cằm thon gọn, mái tóc nâu tây dưới màu nắng
vừa diu dàng vừa cá tính, bề ngoài cũng rất chú ý.
Dương
Nhược Vy im lặng nhìn Nhất Minh từ nãy đến giờ. Đột nhiên, đầu bị người ta lấy
bút gõ một cái.
- Nhìn
cái gì đấy? Mau lau nước vãi đi.
Nhất
Minh làm cô thấy xấu hổ, ngồi bật dậy biện minh. – Trên mặt cậu có vết mực.
Biết cô
đang lừa mình nhưng cậu vẫn lấy tay lau lau rồi nói: - Đã hết chưa?
- Ở đây
này. – Nhược Vy chỉ vào trán mình. – Để tôi giúp cậu.
Cô lấy
khăn giấy ướt trong balo lau qua lau lại như đúng có vết mực dính trên trán cậu
ta.
Trần Nhất
Minh nghiêng đầu nhìn về phía cô, lại nói. – Được rồi, tôi đẹp quá cậu lại mất
công giữ.
Nhược Vy
xì một tiếng, thấy cậu cười mỉa mai, cô bổ sung thêm một câu. – Bạn cùng bàn, tự
cậu đa tình à?
- Cậu có
hiểu trực giác của người có IQ cao thì chính xác hơn người thường không?
- Vậy
thiên tài không nghe câu trực giác của phụ nữ luôn tốt hơn đàn ông hả?
Trần Nhất
Minh cười rất miễn cưỡng, không còn nhịn được mà chọc cô:
- Đúng.
Cậu nói chí phải. Sau này xin chỉ giáo nhiều hơn, Trần phu nhân.
Dương
Nhược Vy hằm hè nhìn Nhất Minh – Cậu có ý gì?
Cô nhìn
cậu ta một lúc lâu, cứ như đang nghiền ngẫm lời nói vừa rồi vậy.
***
Gold
House.
- Khương
Tử Lan, lát nữa chúng ta sẽ nhảy dù xuống công viên M. Sport, anh sẽ đánh dấu vị
trí, khi nào ra hiệu thì nhảy theo anh nha.
- OK, em
biết rồi. Anh phải báo trước một giây, không lại bị trật rây lọt qua công viên
khác kiểu gì cũng bị bắn chết.
- Cái
con này. Ta chỉ mi làm tới đâu thì nghe thôi tới đó.
- …
- Khương
Tử Lan, sao em nhảy rồi? Chưa tới công viên mà?
- Hả? Em
thấy một đống cây dưới kìa?
- Bà nó,
đây là rừng mà. Thôi cũng được, khi nào anh kêu bung dù thì làm theo. Mịa, em
bung dù hồi nào vậy?
- Lúc vừa
chuẩn bị nhảy ra khỏi máy bay á.
- U là
trời, sao em bung dù sớm vậy?
- Thì nhảy
dù phải bung dù chứ?
- Trời,
cái con này, bung sớm thế kiểu gì cũng bị gió thổi lệch hướng. Tốc độ tiếp đất
lại lâu hơn.
- …
- Mi
đâu? Khương Tử Lan, sao em chết rồi?
- …
- Em còn
chưa chạm đất. Chết từ lúc nào thế?
- Có hai
đứa ở dưới bắn lên.
- …
Khương Dật
nghẹn đến không nói nên lời, cậu lười biếng dựa người ra ghế, phía sau người
kia thấy tình thế cười phì một tiếng, giễu:
- Cô em
gái của cậu có hứng thú tới PUBG từ khi nào vậy?
- Có phải
cậu không? Thừa biết câu trả lời.
Nhất
Minh im lặng, không muốn nói tiếp.
- Cậu có
thể chia một ít hào quang cho tôi được không? – Khương Dật e dè đề nghị một điều
mà biết chắc không thể có được.
- Chia
cái khỉ á? Cậu đi mà dọn hậu quả của mình gây ra trước đi.
- Tôi là
đang muốn tốt cho cậu, thế nào lại thành bị tra tấn mỗi đêm. Nhất Minh, cậu là
bạn tốt nhất của tôi làm ơn để ý con em gái này với. Thằng làm anh này quá mệt
mỏi vì mấy cái chuyện yêu đương của hai người rồi. Bây giờ cậu nên đối xử tốt với
tôi trước đi, sau này của hồi môn của tôi sẽ chia lại cho hai vợ chồng cậu nhiều
một chút.
Trần Nhất
Minh mặt không biểu cảm, lấy ngay cuốn sách trên bàn đập thật mạnh vào đầu
Khương Dật.
- Bị ngu
rồi à? Ngày mai chuyển ra ngoài đi.
Khương Dật
ngồi bật dậy. – Cậu đừng đối xử với tôi như vậy chứ? Không làm em rể thì làm
anh em tốt.
- Biết
điều thì câm cái mồm lại, còn gán ghép tôi cho bất kì ai thêm một lần nữa thì tự
biết chuyện gì xảy ra với cậu rồi đó.
- Chẳng
phải trong lòng đã có người thương rồi sao? Xời, tôi biết tổng nhé.
- Cậu biết
cái gì? Ăn nói xằng bậy.
- Còn
nói không, thế căn bếp kia ai thiết kế lại? Còn đi mua sắm đầy đủ vật dụng, trước
giờ cậu có siêng nấu ăn vậy đâu? Ngày trước ông Nhất Cơ chỉ có nhờ cậu một xíu
thì đã năn nỉ ỉ ôi, còn bây giờ vì một cô gái mà cậu phải sắm sửa thế này đây?
Đó không gọi là tình yêu thì thế méo gì?
- Tôi chỉ
hứa dạy cô ấy thôi. Không liên quan gì đến yêu đương.
- Thế vậy
từ ngày mai tôi sẽ theo đuổi Dương Nhược Vy, nghe cậu nói thế tôi yên tâm đi
theo tiếng gọi của tình yêu rồi. Cảm ơn nhé lão Trần.
- Ai
cũng có thể, riêng cô ấy thì không.
- Đây là
ý gì? Vừa bảo không có giờ lại không cho tôi yêu đương với người ta, muốn chiếm
hữu làm của riêng à. Cậu mơ đi, thiên tài thì được ăn không nói có sao ta?
- Câm miệng.
Nói rồi,
Trần Nhất Minh lôi cổ Khương Dật xềnh xệch ra khỏi cửa, mặc cho cậu ta kêu gào
năn nỉ, đổi ngay mật khẩu sau đó.
- Lão Trần
cậu nhớ đấy, tôi hận cậu. Không còn tình nghĩa anh em gì nữa sất, chấm hết từ
đây.
Đêm mùa
thu, gió luồng qua cửa sổ mang theo hương hoa sữa thoang thoảng bay vào phòng.
Có ai đó
đã nói, thích một người, là phải cúi đầu xuống cát bụi mới nở hoa.