Thứ Ba, 21 tháng 12, 2021

CHƯƠNG 10 - THÍCH NGƯỜI TA RỒI SAO KHÔNG NÓI?

 



Trần Nhất Minh nhìn sang quyển sổ chằng chịt công thức, thế là nhướn mày nói:

- Tương lai cậu chỉ định mở một cửa hàng bán bánh thôi hả? Ngoài bao nhiêu đây công thức thì đủ cho mấy năm? Sau đó thì còn có rất nhiều cửa hàng mới sinh sôi nảy nở, cậu liệu có cạnh tranh nổi? Nếu đó không phải là năng khiếu thì từ bỏ ngay bây giờ còn kịp.

Nhược Vy tức giận đáp: - Chí ít đó cũng là ước mơ thành bà chủ của tôi. Tuy là không giỏi như người ta, thì tôi sẽ cố gắng gấp mười lần.

Nhất Minh lắc đầu cười: - Được, cố gắng gấp mười, tôi chờ kết quả vậy.

Dương Nhược Vy cảm thấy cậu ta nói rất đúng, quả thật tương lai đang rất mù tịt. Ngay cả việc tạo ra điểm nhấn cô còn không làm được thì lấy đâu ra những cái mới, cái độc lạ trên đời này.

Nhược Vy lấy trong hộp bút một cái note vàng viết viết rồi dán vào gốc trái quyển sổ, vừa dán vừa tự giận mình mà nói: - Từ nhỏ đến lớn tôi chỉ muốn làm một người bình thường, mở một cửa hàng bánh ngọt mang thương hiệu của mình, nếu có thể phát triển hơn nữa thì càng tốt. Nhưng tiếc là ước mơ của tôi sau khi nghe cậu nói xong thì lại vụt tắt, nó còn nhiều phương diện khác phải bận tâm.

Trần Nhất Minh ngạc nhiên nhướn mày, cậu không ngờ tiểu cô nương còn đang mạnh miệng lúc nãy bây giờ bỗng ỉu xìu, không chống đỡ được, ngẩn người nói thật khẽ: - Yên tâm, sau này còn có tôi.

Nhược Vy nghe xong câu này hai mắt sáng lên, cô đã lóe lên ý tưởng trong đầu.

- Nhất Minh cậu định sau này làm gì? Hay là cậu làm cổ đông của cửa hàng tôi nhé, được không?

Trần Nhất Minh nhìn cô mỉm cười, vòng tay trước ngực, nói:

- Được thôi.

- Hứa rồi nhé, ngoéo tay đi.

Cô đưa tay ra trước, Nhất Minh thấy vậy hơi bất ngờ, rồi cũng đưa tay ra làm theo. Trò con nít cũng vui, cô bạn này ngày càng thú vị thật.

Tháng tám, tiếng ve kêu ồn ã cả một góc trời. Nốt trầm nốt bỏng nối đuôi nhau vang lên.  Trong phòng học, tiếng quạt trần xoay tròn đều đều, cả lớp gần bốn mươi con người đang ngồi lặng thinh. Trên bục giảng, thầy chủ nhiệm lại thao thao bất tuyệt.

- Trường trung học Hà Văn của chúng ta là trường trọng điểm ở cái thị trấn Hoa Đăng này, lớp các em lại là lớp chuyên khoa tự nhiên, lợi thế hơn người ta biết bao nhiêu lần, tại sao lần này điểm thi giữa kì lại như vậy?

Nghiêm Gia Huy gõ một cái thật mạnh vào bàn giáo viên. – Điểm bình quân của lớp ta cộng lại vậy mà chỉ xếp thứ tư toàn khối. Phát bài thi ra tự xem xét kết quả của mình đi. Tôi thật thấy xấu hổ.

Đôi mắt liếc nhìn từng nhóm học sinh đang trao đổi kết quả với nhau, Nghiêm Gia Huy nói tiếp: - Các em chỉ còn vỏn vẹn mấy tháng nữa thôi là thi tốt nghiệp rồi. Tất cả những vướng bận khác thì nên bỏ hết, cố gắng tập trung học hành thôi. Có được không?

Cả lớp đồng thanh. – Được.

Cuối lớp.

Trần Nhất Minh lật bài thi của Nhược Vy cười hừ một tiếng rồi nói: - Dương Nhược Vy, cậu đừng nói với tôi cậu chỉ để tâm vô cái đóng công thức này nha?

Nhược Vy nhỏ giọng coi thường. – Ý cậu là sao?

- Tôi không nghĩ là cậu nằm trong đội tuyển AMC nữa, điểm số cộng lại bình quân chưa tới bảy chấm.

- Do điểm mấy môn xã hội kéo xuống thôi. Cậu nhìn điểm thi môn tự nhiên của tôi đi. Cao như thế còn gì.

Trần Nhất Minh tiện tay cầm lấy cuốn vở trên bàn đập lên đầu cô, lực không nặng lắm, nhưng cái đứa trước mặt lại lấy tay xoa xoa làm màu, kêu đau.

- Còn cãi? Xem nè, cái bài số bốn có khó đâu, kết quả cũng sai. Đầu cậu não đi chơi chưa về à?

Nhược Vy phùng má, hừ một tiếng:

- Bữa thi tôi bị đau bụng không tập trung nổi. Chẳng phải cũng tại cậu, bữa trước chỉ tôi cái gì mà muốn bánh quế hoa ăn ngon hơn thì cho thêm một chút húng lủi, hại tôi tối đó đi thăm anh tàu đến gần sáng.

Trần Nhất Minh lắc đầu, dựa người ra ghế sau. – Kỷ tử. Tôi nói húng lủi bao giờ. Cậu không rõ thì có thể hỏi lại tôi, cái người sống sờ sờ đây không biết hỏi à? Bảo sao không đau bụng, chỉ cần cậu cho sai một nguyên liệu đã làm cho hương vị bánh khác hẳn. Đồ ngốc.

- Cậu học ở đâu ra mấy thứ này vậy? – Nhược Vy chống cằm nhìn sang Nhất Minh dò hỏi.

- Chẳng học ở đâu cả, giỏi là do bẩm sinh rồi.

- Tôi biết trước câu trả lời thì đã không hỏi. Độ tự tin quá đáng.

Nhược Vy xoay người nhìn ra cửa sổ, trong lòng lại cảm thấy sự ngọt ngào từ cậu ta.

Còn mãi nghĩ ngợi mông lung thì cuốn sổ bị người ta kéo mạnh làm tay cô trượt khỏi cằm.

- Để xem có ghi chép công thức lung tung nữa không?

- Để làm gì?

- Kẻo lại đau bụng, tôi lại mang tội ngộ sát.

Nhược Vy ngơ ngác nhìn, cậu ta lật trước lật sau trang này tới trang kia, chắc chắn được chỗ sai thì cầm bút gạch xóa, giúp cô viết lại.

- Bánh mì bơ mềm, nguyên liệu quan trọng nhất cậu lại thiếu, ba gram men Instant. Còn chỗ này nữa, Tarte Tatin táo muốn làm phần bột bánh ngàn lớp phải trộn đều bột mì, muối, đường, nước, bơ đun chảy đến khi hỗn hợp mềm mịn, mới đem để trong ngăn đá tủ lạnh một giờ đồng hồ. Cậu lại ghi thành ngăn mát, thử hỏi bánh kiểu này bao giờ mới ra đúng thành phẩm?

- Tôi nghe cậu nói vậy mà? Rõ ràng lúc trong bếp, cậu nói như nào tôi ghi như thế, sai làm sao được?

- Tôi phải suy nghĩ lại việc trở thành cổ đông của cậu.

- Này, cậu hứa rồi. Không được chơi đểu như thế chứ.

Rất nhiều năm sau này, Nhược Vy mới hiểu được hai chữ “cổ đông” mà cậu ta ám thị là gì.

Trần Nhất Minh càng nhìn càng ra nét trưởng thành của thanh niên mới lớn, cuộc đời này nếu có cậu ta chắc sẽ an tâm hơn nhỉ.

Ánh mặt trời chói chang ngoài khung cửa sổ. Một vài tia nắng xuyên qua tán lá cây chiếu vào cô gái đang nằm dài trên bàn.

Làn da trắng nõn, hai mắt trong veo, chiếc cằm thon gọn, mái tóc nâu tây dưới màu nắng vừa diu dàng vừa cá tính, bề ngoài cũng rất chú ý.

Dương Nhược Vy im lặng nhìn Nhất Minh từ nãy đến giờ. Đột nhiên, đầu bị người ta lấy bút gõ một cái.

- Nhìn cái gì đấy? Mau lau nước vãi đi.

Nhất Minh làm cô thấy xấu hổ, ngồi bật dậy biện minh. – Trên mặt cậu có vết mực.

Biết cô đang lừa mình nhưng cậu vẫn lấy tay lau lau rồi nói: - Đã hết chưa?

- Ở đây này. – Nhược Vy chỉ vào trán mình. – Để tôi giúp cậu.

Cô lấy khăn giấy ướt trong balo lau qua lau lại như đúng có vết mực dính trên trán cậu ta.

Trần Nhất Minh nghiêng đầu nhìn về phía cô, lại nói. – Được rồi, tôi đẹp quá cậu lại mất công giữ.

Nhược Vy xì một tiếng, thấy cậu cười mỉa mai, cô bổ sung thêm một câu. – Bạn cùng bàn, tự cậu đa tình à?

- Cậu có hiểu trực giác của người có IQ cao thì chính xác hơn người thường không?

- Vậy thiên tài không nghe câu trực giác của phụ nữ luôn tốt hơn đàn ông hả?

Trần Nhất Minh cười rất miễn cưỡng, không còn nhịn được mà chọc cô:

- Đúng. Cậu nói chí phải. Sau này xin chỉ giáo nhiều hơn, Trần phu nhân.

Dương Nhược Vy hằm hè nhìn Nhất Minh – Cậu có ý gì?

Cô nhìn cậu ta một lúc lâu, cứ như đang nghiền ngẫm lời nói vừa rồi vậy.

***

Gold House.

- Khương Tử Lan, lát nữa chúng ta sẽ nhảy dù xuống công viên M. Sport, anh sẽ đánh dấu vị trí, khi nào ra hiệu thì nhảy theo anh nha.

- OK, em biết rồi. Anh phải báo trước một giây, không lại bị trật rây lọt qua công viên khác kiểu gì cũng bị bắn chết.

- Cái con này. Ta chỉ mi làm tới đâu thì nghe thôi tới đó.

- …

- Khương Tử Lan, sao em nhảy rồi? Chưa tới công viên mà?

- Hả? Em thấy một đống cây dưới kìa?

- Bà nó, đây là rừng mà. Thôi cũng được, khi nào anh kêu bung dù thì làm theo. Mịa, em bung dù hồi nào vậy?

- Lúc vừa chuẩn bị nhảy ra khỏi máy bay á.

- U là trời, sao em bung dù sớm vậy?

- Thì nhảy dù phải bung dù chứ?

- Trời, cái con này, bung sớm thế kiểu gì cũng bị gió thổi lệch hướng. Tốc độ tiếp đất lại lâu hơn.

- …

- Mi đâu? Khương Tử Lan, sao em chết rồi?

- …

- Em còn chưa chạm đất. Chết từ lúc nào thế?

- Có hai đứa ở dưới bắn lên.

- …

Khương Dật nghẹn đến không nói nên lời, cậu lười biếng dựa người ra ghế, phía sau người kia thấy tình thế cười phì một tiếng, giễu:

- Cô em gái của cậu có hứng thú tới PUBG từ khi nào vậy?

- Có phải cậu không? Thừa biết câu trả lời.

Nhất Minh im lặng, không muốn nói tiếp.

- Cậu có thể chia một ít hào quang cho tôi được không? – Khương Dật e dè đề nghị một điều mà biết chắc không thể có được.

- Chia cái khỉ á? Cậu đi mà dọn hậu quả của mình gây ra trước đi.

- Tôi là đang muốn tốt cho cậu, thế nào lại thành bị tra tấn mỗi đêm. Nhất Minh, cậu là bạn tốt nhất của tôi làm ơn để ý con em gái này với. Thằng làm anh này quá mệt mỏi vì mấy cái chuyện yêu đương của hai người rồi. Bây giờ cậu nên đối xử tốt với tôi trước đi, sau này của hồi môn của tôi sẽ chia lại cho hai vợ chồng cậu nhiều một chút.

Trần Nhất Minh mặt không biểu cảm, lấy ngay cuốn sách trên bàn đập thật mạnh vào đầu Khương Dật.

- Bị ngu rồi à? Ngày mai chuyển ra ngoài đi.

Khương Dật ngồi bật dậy. – Cậu đừng đối xử với tôi như vậy chứ? Không làm em rể thì làm anh em tốt.

- Biết điều thì câm cái mồm lại, còn gán ghép tôi cho bất kì ai thêm một lần nữa thì tự biết chuyện gì xảy ra với cậu rồi đó.

- Chẳng phải trong lòng đã có người thương rồi sao? Xời, tôi biết tổng nhé.

- Cậu biết cái gì? Ăn nói xằng bậy.

- Còn nói không, thế căn bếp kia ai thiết kế lại? Còn đi mua sắm đầy đủ vật dụng, trước giờ cậu có siêng nấu ăn vậy đâu? Ngày trước ông Nhất Cơ chỉ có nhờ cậu một xíu thì đã năn nỉ ỉ ôi, còn bây giờ vì một cô gái mà cậu phải sắm sửa thế này đây? Đó không gọi là tình yêu thì thế méo gì?

- Tôi chỉ hứa dạy cô ấy thôi. Không liên quan gì đến yêu đương.

- Thế vậy từ ngày mai tôi sẽ theo đuổi Dương Nhược Vy, nghe cậu nói thế tôi yên tâm đi theo tiếng gọi của tình yêu rồi. Cảm ơn nhé lão Trần.

- Ai cũng có thể, riêng cô ấy thì không.

- Đây là ý gì? Vừa bảo không có giờ lại không cho tôi yêu đương với người ta, muốn chiếm hữu làm của riêng à. Cậu mơ đi, thiên tài thì được ăn không nói có sao ta?

- Câm miệng.

Nói rồi, Trần Nhất Minh lôi cổ Khương Dật xềnh xệch ra khỏi cửa, mặc cho cậu ta kêu gào năn nỉ, đổi ngay mật khẩu sau đó.

- Lão Trần cậu nhớ đấy, tôi hận cậu. Không còn tình nghĩa anh em gì nữa sất, chấm hết từ đây.

Đêm mùa thu, gió luồng qua cửa sổ mang theo hương hoa sữa thoang thoảng bay vào phòng.

Có ai đó đã nói, thích một người, là phải cúi đầu xuống cát bụi mới nở hoa.

 


Thứ Bảy, 18 tháng 12, 2021

CHƯƠNG 9 - DẠY CÁI ĐỒ NGỐC THẬT GIAN NAN

 


Giờ trưa.

Thanh Thanh rủ cô đi ăn cơm, cô cũng chẳng thèm đếm xỉa đến, nhớ đến chuyện lúc nãy còn tức điên người, thù này chưa tính sổ được cô chưa nguôi giận.

- Ăn đi. – Nhất Minh đưa cho cô hộp cơm cuộn, nhìn cũng đẹp mắt.

- Tự nhiên lại tốt với tôi thế? Chuyện lúc nãy đừng hiểu lầm, Thanh Thanh đùa đấy, cậu đừng nghĩ là thật nha.

Mặt Nhất Minh đen kịt. Cậu gõ mạnh vào đầu Nhược Vy.

- Cậu được lòng tôi từ bao giờ thế? Cơm tôi làm đấy, thử đi. Xem mùi vị có khác những chỗ cậu thử qua không?

Nhược Vy nhìn sang hộp cơm, ngạc nhiên:

- Cơm á? Cậu còn biết làm đó? Có ăn được không? Mà thôi, không ăn đâu.

- Sợ tôi bỏ thuốc độc à?

- Biết đâu được, cũng có khả năng ấy lắm chứ.

Nhất Minh mỉm cười, lấy lại hộp cơm về phía mình.

- Cơm này là cơm lam tôi nấu trong ống tre, trước đó đã ngâm gạo qua đêm cho hạt gạo nở ra hết rồi mới trộn với cơm dừa, vừng, mè đen, sau thì đổ vào ống tre nấu với nước dừa.

Nhược Vy bụng đã réo thành tiếng, cậu ta mà nói thêm nữa cô chết vì đói mất.

- Không ăn thì tôi ăn vậy. Con người ta toàn ăn món ngon vật lạ, cơm thường dân này thì không nên mời mới phải.

Không thể chịu được, Nhược Vy giành lấy phần cơm:

- Đưa đây.

- Chê mà, bây giờ đổi ý không cho nữa.

- Cậu thật quá đáng đó. – Nhược Vy dỗi như đứa con nít. Cậu bạn cùng bàn cũng phải bật cười.

Nhất Minh dùng tay bẻ thành từng khoanh cơm nhỏ cho vào miệng, vừa ăn vừa giễu:

- Muốn ăn thì giành lấy.

- Cậu… - Cô phùng má, gật đầu. – Được thôi.

Dương Nhược Vy nhào đến giật lấy miếng cơm trên tay Nhất Minh, cô càng lấn tới, cậu càng đưa khoanh cơm ra xa. Đến khi cô sắp giành lấy được thì mặt cô chạm ngay vào môi người đối diện. Dương Nhược Vy ngượng chín mặt. Rút người về vị trí cũ.

- Không cố ý, cậu ăn đi. Tôi… đi ra ngoài ăn cơm đây.

Cô đứng dậy có chút lúng túng.

Nhất Minh nhìn sự bối rối của cô mỉm cười, cậu kéo tay bạn rồi đút một khoanh cơm vừa chấm muối vừng.

- Ngon không?

Nhược Vy gật đầu. Đúng là rất ngon, ngon chết mất.

Hết thanh cơm thứ ba cô hỏi:

- Còn không?

- Hết rồi. Muốn ăn nữa không?

- Có. Hay cậu cho tôi công thức làm cơm lam này nha?

- Muốn học thì nhận tôi là thầy đi.

Nhận cậu ta làm thầy, cũng tốt hơn học trong sách mấy cái vớ va vớ vẩn không đâu vào đâu. Được thôi cũng không mất mát gì. Cô suy nghĩ vài giây rồi nhanh nhảu trả lời.

- Thầy. Thầy Nhất Minh. Thầy dạy tôi nhé.

Trần Nhất Minh nghe cái giọng điệu diễn xuất của cô liền bật cười.

Như lời đã hứa, chủ nhật đó Nhược Vy đến căn hộ của cậu ta. Đâu có dễ dàng gì mà tìm ra ngay, cô mất cả mấy tiếng đồng hồ chưa tìm ra được số phòng của Nhất Minh, vừa tức vừa hận, tức vì cái tội không xin số điện thoại trước đó, hận vì cái tên khốn khiếp kia không nói cho rõ ràng, cô có phải là cư dân ở đây đâu mà được quẹt thẻ thang máy. Nghĩ mà tức phải leo bộ mười mấy tầng rồi còn bị sai Lô, đi mấy chục vòng cũng chưa đến nơi. Nhược Vy định bỏ cuộc leo bộ về nhà vậy, đang ngồi suy tư bên hành lang nghỉ mệt thì nghe đúng cái giọng chua chát quen thuộc.

- Này. Tới bao giờ sao không gọi tôi?

Nhất Minh đang đẩy xe đồ đi ra khỏi thang máy, tay còn mang theo mấy túi cồng kềnh.

- Trời đất ơi. Cuối cùng tôi cũng gặp được cái bản mặt của cậu. Cậu có biết người tôi muốn đánh chết ngay lúc này là ai không hả, Trần Nhất Minh thối tha.

- Ai đụng chạm gì tới cậu mà cậu giận cá chém thớt vậy?

- Cậu còn dám nói. Không phải tại cậu sao? Cậu có biết tôi phải cuốc bộ bao nhiêu tầng chưa. Đâu chỉ có như vậy, nhìn đi. Ở đây có cả chục Lô đó, tôi đi lộn hết Lô này tới Lô kia, đã vậy còn không có thẻ thang máy. Cậu chơi tôi đó hả. Tôi đi về. Không học hành gì nữa sất.

Nhất Minh nhìn bộ dạng người không ra người của Nhược Vy, rồi cười phì một tiếng:

- Đồ ngốc. Về thì đừng có quay lại năn nỉ tôi.

- Được. Không quay lại thì không quay lại.

Cô đứng lên, đeo balo vào, đi một mạch đến trước cửa thang máy. Đột nhiên, Nhất Minh cầm cổ tay cô, lôi đi. Cậu quẹt cửa đẩy cô vào căn hộ của mình. Đúng là người giàu có khác, ngay cả ở một mình cũng rộng thế này. Nhược Vy hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, sau thì mới biết cậu ta đi siêu thị mua nguyên liệu về dạy cô làm bánh. Cảm động thật, tim cô loạn một nhịp.

- Đưa điện thoại đây. – Nhất Minh đứng phía sau, tay đút vào túi quần, lạnh lùng nói.

- Cậu… cậu… định làm gì?

- Đồ ngốc như cậu, có việc nhờ bảo vệ quẹt thẻ dùm cũng không được.

- Ờ, ha, Sao cậu không nói sớm, biết vậy tôi đỡ khổ rồi.

- Còn không mau đưa điện thoại đây.

- Nè…

Nhất Minh lưu số điện thoại mình vào máy cô ấy, cậu cũng lấy số lưu vào máy mình. Còn thêm cả cái tên nghe thật dễ thương.

Nhược Vy tò mò liếc nhìn xem cậu ta lưu tên mình là gì.

Tiểu nha đầu ngốc nghếch?

Mịa kiếp, cái tên biến thái.

Cũng may, bao nhiêu thổn thức, cũng vì cái tên này mà hận thù trong lòng Nhược Vy lại trỗi dậy, khí thế phừng phừng. Cô giành lấy điện thoại của hắn định xóa bỏ thì bị cái người trước mặt kí một cái rất mạnh vào trán.

- Dương Nhược Vy, xem lén điện thoại của người khác là tật xấu, không biết hả?

- Nhất Minh ca ca, cậu không biết lưu tên người khác như vậy là biến thái hả?

- Biến thái? Tôi chưa nghe qua hai từ này bao giờ. Có lẽ cậu là người đầu tiên nói với tôi như vậy? Nó như thế nào ta? – Nhất Minh vừa nói vừa tiến đến sát người cô.

Một người cứ tiến, một người cứ lui, đến lúc Nhược Vy va phải cánh tủ phía sau thì dừng lại, nhưng người phía trước vẫn cứ tiến tới. Không thể lui được nữa, Nhược Vy dùng hai tay đẩy ngực cậu ta ra, ánh mắt né tránh sang bên phải.

- Cậu… định làm gì?

Nghe thấy hơi thở gấp gáp, sợ sệt của cô, Nhất Minh càng khiêu khích:

- Thì còn làm gì nữa. Làm một tên biến thái như cậu nói đó. Dù sao tôi cũng mang tiếng rồi, có tiếng mà không có miếng thì kì lắm, đúng không?

- Trần Nhất Minh, cậu…

Nhược Vy dùng sức đẩy mạnh cậu ta ra, nhưng tiếc là bị cánh tay to khỏe của Nhất Minh giữ chặt, cô càng chống cự, cậu càng kê sát mặt vào hơn, hơi thở ngày càng gần, Nhược Vy nhắm mắt, mím chặt môi, tim đập loạn xạ chỉ thiếu điều nó chưa nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nghe một cái đau điếng bên tai trái, rùng mình quay lại thấy Nhất Minh nhìn cô mỉm cười, giọng nói không cao không thấp.

- Chưa làm gì luôn đó. Tôi có ăn thịt cậu đâu mà toát hết mồ hôi vậy?

- Tôi… làm gì có mồ hôi? Tại nhà cậu… nóng quá thôi.

Nhất Minh bật cười, máy lạnh nhà cậu luôn để chế độ auto tự điều chỉnh.

Sau gần hai tiếng làm bánh, cả hai chuẩn bị thưởng thức thành quả của chính mình. Cô hồi hộp hơn bao giờ hết. Nhìn quần áo dính đầy bột của Nhất Minh, chẳng khác nào lông chó đóm chỗ trắng chỗ đen, cô bật cười.

Nhất Minh đang rửa mấy quả anh đào đen, nghe người bên cạnh đứng cười như con điên cậu lấy một quả nhét vào miệng cô.

- Ăn đi cho bớt khùng.

Nhược Vy vẫn không ngưng cười, cô lấy quả đào ra khỏi miệng vừa ăn vừa nói:

- Nhìn bộ dạng của cậu mắc cười lắm luôn đó. Không khác gì…

Nhất Minh trợn mắt. May mà cô kịp dừng lại không nói tiếp, lấy quả đào đen vừa ăn dở đút vào miệng cậu ta, vừa chạy vừa làm mặt quỷ:

- Lêu lêu… Chằng khác nào con chó đóm thứ một trăm lẻ một.

- Dương Nhược Vy, nếu hôm nay tôi không bắt được cậu, tôi sẽ làm con chó sủa ba tiếng trước mặt cả lớp…

Người cứ chạy, người cứ đuổi quanh phòng khách rồi chạy sang phòng bếp. Tầm mười phút, Nhược Vy vừa đói vừa mệt nên dừng lại xin xí huề đi uống nước.

Trần Nhất Minh chạy tới tóm cổ cô, cậu xách cái đuôi gà phía sau lên hỏi tội:

- Lúc nãy cậu bảo sao? Nói lại tôi nghe?

Nhược Vy vừa uống nước vừa lãng tránh. – Tôi nói gì á? Có nói gì đâu? Cậu nghe nhầm rồi.

- Còn nói không hả?

Tít… Tít...

- Ơ bánh chín rồi kìa, lại xem thử đi. – Tiếng bếp từ vừa báo hiệu đủ thời gian để ngắt điện, Nhược Vy tranh thủ thời cơ liền chuyển sang chủ đề khác.

Nhất Minh cũng không tính sổ với cô gái ngang như cua này nữa. Cậu lấy bánh ra khỏi lò nướng, phủ một lớp kem lên rồi gắn mấy quả đào đen lúc nãy lên cùng một lớp chocola vụn rắc xung quanh.

- Bánh này có tên là gì?

- Black Forest – tên thường gọi là bánh rừng đen.

- Bánh rừng đen? Nghe tên huyền bí quá.

- Ừ. Có lần tôi đi sang Đức thì thấy bánh này được bán rất nhiều, điểm đặc biệt của bánh này nằm ở loại rượu brandy anh đào. Thử đi?

Cậu lấy muỗng đưa cô, Nhược Vy lấy một ít bánh đưa lên miệng vừa ăn vừa cảm nhận.

- Nó… Nó hơi…

- Hơi sao?

- Hơi kì.

Nhất Minh nhíu mày, cậu lấy cái muỗng cô đang ăn lấy một miếng bánh ra ăn thử.

- Này muỗng tôi ăn rồi mà.

- Có gì kì? Cậu mới kì đó. Chẳng phải tôi vừa mới nói bánh này có vị đặc biệt hơn so với những loại bánh khác sao?

- Muỗng của người ta mà. Trả đây.

Dương Nhược Vy lại lấy một muỗng bánh kem khác đưa vào miệng thưởng thức. Đúng như lời của cậu ta vừa nói, vị kì ở đây là vị nồng của rượu anh đào. Kết hợp với vị hơi đắng của cốt bánh chocola cùng kem tươi béo ngậy. Vừa lạ vừa ngon.

RADIO SỐ THỨ 02

 


#Smiling: Những ngày tôi mệt mỏi thường tôi sẽ lấy chìa khóa xe chạy một vòng thành phố, cũng chẳng biết sẽ đi đâu, miễn cứ chạy thì đầu óc cứ vô thức suy nghĩ những chuyện vui vẻ, mệt mỏi hòa cùng khói bụi biến mất. Không tin á? Cậu thử đi. Hiệu quả lắm đấy. Chúc cậu một đời an yên.

"Đời người sẽ luôn có sự ấm áp bất ngờ và những hy vọng bất tận. Bất kể con đường phía trước có bao nhiêu khổ ải, chỉ cần phương hướng chính xác thì dù gập ghềnh khúc khuỷu đến mấy, cũng sẽ gần với hạnh phúc hơn là đứng ở vạch xuất phát." - 999 lá thư gửi cho chính mình số #02






RADIO SỐ THỨ 01

 


"Bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày hãy luôn nở nụ cười trên môi, trên đời này ngoài sinh tử ra mọi sự đều là chuyện nhỏ. Cho dù gặp phải chuyện phiền lòng cũng đừng tự làm khó mình; bất luận hôm nay xảy ra bao nhiêu chuyện đen đủi, đều không nên cảm thấy bi thương. Hôm nay là ngày bạn trẻ nhất trong những ngày tháng sau này, vì còn có ngày mai, hôm nay mãi chỉ là bước khởi đầu của con đường tương lai." - 999 bức thư gửi cho chính mình số 01.

#Smiling: Mong rằng cuộc sống sau này của bạn sẽ ổn hơn, không còn cô đơn như hiện tại.

Thứ Sáu, 17 tháng 12, 2021

CHƯƠNG 8 - CUỘC CHIẾN KHÔNG HỒI KẾT

 



Nhược Vy bị hắn làm cho ngây ngẩn, ăn mỗi hộp cơm mà trứng văng ra khỏi đĩa mấy lần.

- Có ăn được không? Hay để tôi.

- Có. Tôi ăn được.

Cô cúi đầu ăn lấy ăn để, như sợ bị người bên cạnh giành mất phần ăn. Nhất Minh mỉm cười, cậu cũng ăn nốt phần ăn của mình cho xong.

Buổi chiều, chuyên Toán.

Đội tuyển chọn đi thi AMC được học bồi dưỡng ở một giảng đường riêng với các lớp còn lại. Cũng tại lúc nãy ăn cơm xong, Thanh Thanh còn rủ cô đi ăn bánh flan ở trước cổng trường mà hại cô chạy lên lầu hai bị trễ mất năm phút, cũng may thầy chưa vào. Tiếc là bây giờ trong phòng chỉ còn duy nhất một chỗ, cuối lớp cạnh thùng rác. Đã thị lực kém rồi còn ngồi cuối giảng đường, kiểu này có lên tám mắt cũng không thấy gì. Cô hậm hực đi về chỗ ngồi.

Nhìn sơ lược một vòng, cái tên bạn cùng bàn của cô ngồi tận bàn đầu dãy bên kia, còn cả cô bạn mới chuyển tới. Chẳng trách, không thèm giữ chỗ cho mình. Đừng mơ về hoàng tử và lọ lem nữa, đời không như là mơ, toàn dối trá lừa lọc nhau.

Nhược Vy bậm môi, tay vẽ nguệch ngoạc đầy trang vở, cô chỉ muốn xé nát cái người đang vẽ ở trên đây thành trăm mảnh mới hả dạ.

Thầy bộ môn chia hai dãy thành hai đội đấu với nhau, thầy vừa chiếu bài tập nào lên thì đều có cánh tay của các bạn xung phong, đúng là gà được chọn ai cũng giỏi. Không khí ngày càng náo nhiệt không nhàm chán như mấy khi học ở lớp. Theo quan sát của cô từ nãy đến giờ bài nào cũng có cánh tay của tên vừa nhìn đã ghét, đúng kiểu IQ của thiên tài. Riêng cô thì ngược lại, gần một tiếng rồi mà dãy bên kia vẫn còn rất nhiều cánh tay dơ lên.

- Dãy Hai đã chịu thua chưa hay còn phải đấu tiếp? – Một bạn nữ sinh dãy Một đặt câu hỏi.

Quả thật, dãy Hai đang đứng trước một bài toán vô cùng khó, không ai có được đáp án. Dương Nhược Vy ngồi yên lặng từ đầu buổi đến giờ như không tồn tại trong lớp mới lên tiếng.

- Đã khó đâu mà chịu thua, chưa đến phút chín mươi thì chưa biết ai thua ai chứ?

Cô đi thẳng lên bảng. Ba dòng rất ngắn gọn đã có đáp án rõ ràng, thầy bộ môn cười rất đắc ý, thầy đã dạy mười hai năm bồi dưỡng học sinh giỏi nhưng chưa có học trò nào chỉ cần lời giải ngắn như vậy, thông minh. Tưởng con bé ù lì ngồi cuối góc không theo kịp, ai mà ngờ nó đúp một cú cả lớp hú hồn.

Càng về sau, mức độ khó càng tăng, số người làm được bên dãy Một cũng ít dần, riêng dãy Hai thì giờ đây chỉ còn mỗi Dương Nhược Vy một mình một ngựa chiến đấu, đưa ra bài nào cô cũng không cần mất quá nhiều thời gian suy nghĩ. Khiến cho nam sinh ngồi bàn đầu dãy Một cảm thấy phấn khích hơn bao giờ hết, cậu muốn xem cô gái này còn giỏi đến mức nào.

Tỷ số sau hai giờ đồng hồ đang hòa nhau, thầy bộ môn cũng cho một bài quyết định, khá là khó nhai.

Dương Nhược Vy nhớ dạng đề này đã được gặp một lần ở đề Đại Học mà cô không nhớ rõ công thức, ngồi làm thủ công tới ba mươi phút vẫn chưa ra đáp án, nhìn về phía dãy bên kia cậu bạn cùng bàn cũng cặm cụi cắn bút. Cô mỉm cười nghĩ trong đầu, nhất định sẽ không để thua cái người đó.

Phút thứ bốn mươi mốt, trong đầu Nhất Minh lóe lên tia sáng, cậu viết viết ra nháp, rồi đứng thẳng lên nói với thầy bộ môn:

- Em muốn đặt câu hỏi với bạn bên kia?

Thầy bộ môn gật đầu.

- Cậu đã có đáp án chưa? Thử dò không?

Nhược Vy nhìn lại bài giải chằng chịt của mình, cô lấy tay che đi một nửa, rồi gật đầu.

- Căn hai?

- Ừ.

- Âm mười một?

- Ừ.

Những người còn lại cũng không hiểu nổi hai con người thần thánh này đang nói gì, không cùng chung ngôn ngữ ấy. Thầy bộ môn mỉm cười, bắt cả hai lên giải đáp án.

Kết quả là ngang tài ngang sức, hai bài giải rất khớp nhau, ăn ý đến từng cách trình bày, ngắn gọn.

Thầy cho hai đội con số hòa nhau và không có ai thắng thua.

Sau buổi học đó, Nhược Vy ghé qua thư viện mượn vài quyển sách nấu ăn. Trong lúc đang chăm chú đọc thì va phải người trước mặt.

- Xin lỗi, xin lỗi cậu không sao chứ?

- Giờ này không về còn ở đây?

Hóa ra là người quen, rất quen nữa là khác. Cô không thèm để ý cậu ta, đi thẳng đến bàn ngồi đọc sách.

- Gia vị thứ một trăm lẻ một? Thiên tài toán học là nhờ những quyển sách nấu ăn nhàm chán này sao?

- Cậu im đi, biết cái gì mà nói. Sao không về còn ở đây ám tôi. Cả ngày ám chưa đủ sao?

- Không ngờ cậu cũng giỏi vậy đó.

- Giỏi chuyện gì?

- Vừa nghe đáp án đã có lời giải.

- Chẳng phải cậu muốn giúp tôi sao?

Nhất Minh mỉm cười không nói gì thêm, cậu đọc tiếp cuốn sách mình vừa lấy trên kệ Vũ trụ và những vì sao?

Nhược Vy lâu lâu lại liếc lên nhìn người đối diện, trông gần trông xa cũng không xấu lắm, mặt mũi tóc tai cũng không tệ, tính tình thì cũng không khó ưa như những gì cô nghĩ, tên này còn đọc được nội tâm của cô thì phải, ngoài biểu hiện hôm nay đã cứu cô một màn thua thì những thứ trước đây xảy ra đều không có nghĩa là tốt. Tóm lại, thang điểm hôm nay cộng thêm hai sao.

- Muốn nấu ăn giỏi thì phải biết dùng vị giác chứ không dùng thị giác, cậu có ngồi đây đọc thêm mười quyển như này thì cũng không giỏi lên được.

- Biết là vậy nhưng tôi đã có kiến thức đâu, chưa xây nền thì làm sao xây tường?

- Đồ ngốc.

- Cậu thì giỏi rồi, có ngon thì dạy tôi đi. – Nhược Vy muốn nhờ vả mà kiểu muốn tự vả vào mặt mình hơn.

- Thù lao tính sao?

- Cậu mà cũng cần thù lao á? Keo kiệt. Tôi không thèm. – Cô liếc mắt khinh khỉnh quay lại đọc tiếp nội dung trang tiếp theo.

- Muốn dạy một con ngốc như cậu tất nhiên phải rất mệt rồi, ít nhất tôi cũng phải có thù lao gì chứ?

- Ặc!

Nhược Vy nghe xong tức đỏ tai, cô mà thèm cậu ta dạy chắc, không biết ai ngốc nữa. Đúng, cô có ngốc vì lỡ miệng thách cậu ta dạy mình thôi, ngốc mỗi cái chỗ đó. Tức á.

Để cuốn sách lại trên kệ, Nhược Vy quay ra lấy balo định đi về. Mới vừa thấy Trần Nhất Minh ngồi đó, quay trở lại đã không thấy, tò mò cô xoay người tìm thử xem hắn đã về chưa, mắt đảo một vòng cũng không thấy. Nghĩ bụng chắc cậu ta về rồi.

Đột nhiên, tóc bị người ta xoa mạnh. Ngày càng mạnh, khiến tóc cô xù lên như lông nhím, Nhược Vy tức tím tái mặt mày rủa thầm trong miệng câu chết tiệt, đứa nào. Vừa quay lại ngẩng đầu lên, một bóng người cao lớn sải dài bước chân lướt qua người cô, bàn tay đút vào túi quần, mùi nước hoa không lẫn vào đâu được. Thế nhưng, cô vẫn kịp nghe văng vẳng bên tai.

- Chủ nhật đến Gold House Lô C, 18A02. Tôi giúp cậu.

Chủ Nhật?

Gold House?

Giúp tôi?

- Này… Trần Nhất Minh, ý gì?

Tiểu thiếu gia họ Trần quay nửa đầu, mỉm cười, hời hột không trả lời rời khỏi thư viện.

Một câu nói không chủ ngữ, vị ngữ, không quá ngắn, không quá dài mà khiến Dương Nhược Vy ngồi suy tư nhìn ra bầu trời sao cả buổi tối. Trần Nhất Minh cái tên quái thú này thuộc chủng nào vậy, sao không thoát khỏi suy nghĩ của cô trong giây lát. Nhược Vy trằn trọc cả đêm. Hôm sau đến lớp muộn.

- Cậu sao vậy? Chị dâu đến tìm à? – Dư Thanh Thanh cố ý hỏi lớn.

Nhược Vy nằm dài lên bàn, mặt quay về phía Trần Nhất Minh, nói nhỏ. – Không, cũng tại có kẻ vô tình rắc muối vào não mình.

Dư Thanh Thanh. – Kẻ nào?

- Cái tên vừa nhìn đã ghét, càng nhìn càng ghét hơn. – Nhược Vy nói lớn nhấn mạnh âm điệu từng chữ, cố ý để người ngồi bên cạnh nghe thấy, hắn chỉ lo tán gẫu với hai bạn phía sau chắc cũng không quan tâm.

Dư Thanh Thanh hiểu ám chỉ của Nhược Vy, cô liếc mắt nhìn về phía Trần Nhất Minh nói to hơn. - Ấy, ghét người ta thế cơ á? Ghét thế sao cứ nhìn chằm chằm người ta thế á?

- Làm gì có. Cậu im đi, đừng nói bậy. – Nhược Vy liếc nửa mắt.

Dư Thanh Thanh cười gian. – Trong lòng đã nói lên rằng ‘Em yêu anh’.

Nhược Vy nghe xong giật mình, nhảy cẩng lên bổ nhào về phía trước bụm miệng Thanh Thanh lại.

- Cậu phiền quá đấy.

Thanh Thanh bổ sung thêm một câu. – Hai cậu là vợ chồng đang cãi nhau đấy à? Có gì thì về nhà ngồi xuống ăn miếng bánh, uống miếng nước từ từ nói chuyện với nhau, đừng có vác bộ mặt như mới đánh nhau xong tới lớp, mang theo không khí gia đình u ám quá đi mất.

- DƯ THANH THANH. Cậu có thôi đi không hả?

Thanh Thanh kịp chạy ra khỏi lớp, chậm một chút nữa chắc cô sẽ bị ném lên cây chồi ngoài cửa mất.

Nhược Vy đỏ mặt, biết là bị Thanh Thanh trêu thôi mà cô cũng thấy ngại, cảm thấy con người này quá phiền phức.

Chuông reo vào tiết, giáo viên cầm giáo án theo tiếng chuông đi vào cửa.

Nhược Vy đập mạnh vào ghế bàn trên làm Thanh Thanh giật mình quay lại lè lưỡi trêu thêm một phát.

- Được rồi. Vào học thôi. – Trần Nhất Minh lạnh lùng không quan tâm từ nãy giờ cũng nhàn hạ lên tiếng.

- Cậu… Nãy giờ không nghe gì chứ? – Dương Nhược Vy mím môi, nín thở chờ câu trả lời.

Nhất Minh bỏ cây bút trên tay xuống, nhìn thẳng vào Nhược Vy, lạnh lùng nói. – Cố ý nói to thế mà kêu người ta không nghe.

- Nghe… Nghe được chữ nào…

- Nghe rõ cái câu gì ấy ta?

- Câu gì?

- Câu gì mà Dương Nhược Vy thầm yêu thắm thiết Trần Nhất Minh thì phải.

- Tào lao. Cậu rồ à? Tự tin quá đáng, tự luyến quá đà.

Mặt Nhược Vy lúc đỏ lúc trắng, người nhìn cũng phải bật cười.

- Mới trêu một xíu đã đỏ mặt thế. Cậu có thầm thương tôi thì cũng là chuyện bình thường, tôi không để bụng đâu.

- Cậu… mơ đi. – Nhược Vy thở một hơi dài, cô phải cảm ơn sự trượng nghĩa mà Dư Thanh Thanh để lại, thù này ra chơi hẵn tính.


Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2021

CHƯƠNG 7: TRÚNG TIẾNG SÉT ÁI TÌNH VỚI NAM THẦN

 

Cuối buổi, Khương Tử Lan đi tới bàn Trần Nhất Minh.

- Tại sao lại từ chối mình, cậu để ý cậu ta đúng không?

Nhất Minh không quan tâm, cậu vẫn cúi đầu viết đề.

- Cậu có biết mình từ Hải Châu đến đây chỉ có một thân một mình là vì ai? Đằng này cậu còn chẳng quan tâm tới mình. Cậu có thấy bất công không?

Nhất Minh vẫn không quan tâm. Cậu thừa biết cô ấy nói không đúng.

- Đừng viết nữa, cậu có nghe mình nói không? – Tử Lan giật lấy cuốn vở trên bàn, ngòi viết quẹt thành một đường dài.

- Cậu đừng quậy nữa.

- Mình không có. Mình muốn ngồi cùng bàn với cậu.

- Không được.

- Tại sao? Tại con nhỏ này hả?

Dương Nhược Vy từ nãy giờ vẫn cố lắng nghe câu chuyện của họ, nhưng đến hiện tại những câu từ này đã không làm lọt tai cô. Cô đứng lên, bực mình, quát:

- Này, tôi có tên có tuổi, đừng có nói con này con nọ.

- Cậu là ai dám lên tiếng, câm cái miệng lại đi. – Tử Lan vừa bị người mình thích từ chối đã cay cú, giờ còn có thêm người này phá rối lại càng cay cú hơn.

- Khương Tử Lan, cậu đừng nghĩ cậu mới chuyển đến thì được nước lộng hành, không coi ai ra gì.

- Thì sao? Tôi thích như vậy đấy, cậu làm gì tôi. Cậu bớt xen vào chuyện của tôi đi, nhất là chuyện tình cảm giữa tôi với Nhất Minh.

- Cậu tưởng ai cũng như mình à? Điên hết rồi.

- Cậu nói ai điên, nói lại xem? Tôi không tán vỡ mồm cậu ra tôi là con cún.

- Tôi nói cậu đấy, Khương Tử Lan. Tôi thách.

- ĐƯỢC, TÔI SỢ CẬU CHẮC.

Tử Lan xoắn tay áo nhào tới Nhược Vy, cô định nắm tóc con nhỏ đang đứng đó, nhưng lại bị cánh tay của Nhất Minh chặn lại. Cậu kịp đẩy Nhược Vy ra phía sau mình.

- Điên à, làm gì gào lên như hùm vậy? – Nhược Vy nhìn cô bạn mới chuyển đến, tức càng thêm tức. Cô nghĩ cho dù có giải quyết bằng tay bằng chân với kiểu người này cũng không được tích sự gì, chi bằng cứ lấy điểm yếu mà đánh.

- Tôi nói cho cậu biết, tôi thích cậu ta đấy. Cậu cũng thấy đó, cậu ta cũng thích tôi nữa, không tin thì hỏi thử xem. À, mà cần gì. Cậu cũng thấy cậu ấy luôn bảo vệ tôi đó thôi. Chúng tôi không chỉ là quan hệ cùng bàn, còn hơn thế nữa. Sướng chưa? – Nói đoạn, cô quay sang nhìn âu yếm cậu bạn đứng đó, nhỏ giọng ngoan hiền. – Đúng không bạn cùng bàn?

Trần Nhất Minh ngớ người, nhìn người đối diện, ánh mắt cô ấy nửa âu yếm, nửa như muốn nói đó không phải là sự thật.

- Có đúng như vậy không hả, Nhất Minh? – Tử Lan mắt rưng rưng, bây giờ chỉ cần cậu nói đúng là cô sẽ khóc một trận thật to.

Cậu biết cô đang muốn làm Tử Lan tức chết, nhưng được vậy thì cũng hay cậu không muốn Tử Lan phải theo đuổi mình không có kết quả, vốn cậu chưa từng thích cô ấy, cậu nhướn mày rồi cười một cái, đột nhiên kéo tay Nhược Vy lại gần hơn:

- Ừ, bạn gái của tôi.

Người đằng sau bất ngờ, cô mắt tròn xoe. – Hử?

Chỉ đùa chút thôi mà đừng tưởng thiệt nha.

Khương Tử Lan buồn không nói nên lời, có cảm giác nào đau hơn cảm giác nghe được chính miệng người mình theo đuổi lại nói thích người khác. Cảm giác đó đau lắm, đau nhói trong lòng ngực. Cô lau nước mắt chạy đi ra khỏi lớp.

Không khí bây giờ khá căng thẳng. Một vài nữ sinh chụp ngay khoảnh khắc đó đăng story với caption “Bạn gái nam thần”, thêm vào đó một vài bình luận của nữ sinh ở lớp khác, “Tôi đau lòng quá”, “Tôi còn chưa kịp thả thính, cậu ấy đã có bạn gái, cô gái đó cũng bình thường chẳng xứng chút nào”, “Ơ, không tin được, tôi đi chết đây”…

Chừng một tiếng sau, tin nam thần có bạn gái được lên hot search của trường.

***

Không khí nhà họ Dương cũng vì thế mà tụt giảm.

- Ba, con đã giải thích rồi, con với cậu ta không có gì hết. Ba đừng tin mấy cái tin vịt đó có được không?

- Còn cãi hả? Học hành không lo tối ngày yêu với chả đương. Một mình thằng Dương Nhược Thành chưa đủ sao giờ còn tới con nữa hả Nhược Vy? Mặt mũi dòng họ nhà này biết để đâu đây hả? Con với chả cái.

- Ba, không có mà. Không phải như ba thấy đâu.

- Dương Nhược Vy, ta nuôi con ăn học tới chừng này là để con biết lỗi mà không dám nhận sao?

- Con… Con xin lỗi – Nhược Vy biết bây giờ ba cô đang rất giận, càng cố giải thích càng gây thêm rắc rối.

- Con về phòng tự kiểm điểm mình cho ta, giải hết mấy bộ đề thi đại học để trên bàn thứ bảy nộp lại. Cứ sai một bài chép phạt một trăm lần.

- Ba…

Dương Ân Nhược lườm một cái, cô đã sợ toát mồ hôi lạnh. Nhà này Nhược Vy chỉ sợ mỗi ba cô. Tuy là trong chuyện giáo dục con cái có hơi cổ hủ dừa, nhưng thương con thì không ai qua ông ấy.

Buổi tối.

Nhược Vy ôm mười bộ đề thi đại học đã được in ra đầy đủ, ngồi trên bàn học nhìn ra cửa sổ. Gió thi thoảng làm ngọn cây đụng vào mái nhà kêu kéc kéc nghe thật vui tai. Nhìn lại đóng đề thi trên bàn, cô chỉ muốn trùm chăn đi ngủ cho xong.

Bộ đề thứ nhất, thứ hai, đến thứ ba… trong đêm tối yên tĩnh không tiếng động. Nhược Vy dần dần bước vào thế giới của mình.

Trước mắt là một vũ trường nhạc sập sình đến nổi cô phải bịch chặt hai tai, tất cả mọi người đang tận hưởng thế giới thượng lưu của họ, thỉnh thoảng có một vài cô nàng nóng bỏng đem rượu đến mời những vị khách đang ngồi một mình.

Cô đang cố tìm lối ra để thoát khỏi nơi này, trong lúc lơ đãng không chú ý, cô đụng trúng một gã say rượu, hắn ta nhìn rất to con bặm trợn, râu ria như một tên biến thái. Ông ta bị đụng trúng liền cáu bẩn, nắm chặt lấy tay cô định cho một cái vã vỡ mồm.

Bây giờ cô có hét thật to để kêu cứu cũng không ai nghe thấy, bởi vì tiếng nhạc đã lấn át đi giọng cô, nước mắt lưng tròng. Cô sợ xanh mặt.

Một cánh tay to khỏe đã kịp chặn lại, cậu ta đã cho hắn một cú đúp vào mặt như thay cô trả hận. Trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn đủ màu chồng lên nhau, cô thấy người đàn ông đối diện rất hấp dẫn, cậu ta ăn mặc rất giản dị không giống như những người đàn ông ăn mặc lố lăng ở đây. Một chiếc áo sơ mi sọc, quần bò màu đen vừa vặn. Cậu toát ra một khí chất cao quý rất thu hút phụ nữ, theo như suy đoán của cô chắc chắn cậu ta là con nhà giàu, nhưng sau tấm lưng này nhìn quen quá. Nhược Vy đang chờ đợi người kia xoay người lại để xem dáng vẻ của cậu ta.

- Có sao không?

Giọng nói này không cao không thấp, rất trầm ổn ấm áp, lại còn rất quen.

- Nhược Vy, Nhược Vy…

Cậu ta còn biết tên của mình.

- DƯƠNG NHƯỢC VY.

- Làm gì mà hét to thế.

Cô mệt mỏi mang theo giọng ngái ngủ, ngồi bật dậy. Trong lòng có dự cảm xấu, quả nhiên người trước mặt là thầy chủ nhiệm.

- Đi ra ngoài đứng cho tôi.

Kiếp nạn này, cô đầu thai cũng không hết. Ngay cả cái tên cùng bàn đáng ghét, biết tình thế nguy hiểm như vậy cũng không kêu cô, mối thù ngàn năm không dứt. Nhược Vy nghĩ bụng.

***

Đứng bên ngoài suốt bốn tiết, chân bị rộp cả lên, cô lê từng bước đi vào lớp.

- Đêm qua cậu lại thức khuya đọc truyện nữa hả? - Thanh Thanh đỡ cô ngồi vào chỗ.

Mặt đầy vẻ mệt mỏi, cô buông lỏng hai tay xuống, nằm dài trên bàn, lắc đầu.

- Mình bị ba phạt, phải giải đề thi suốt cả đêm.

- Phạt?

- Ừ.

- Nhưng… là chuyện gì?

- Còn không phải bị lên hot search trường sao? Không chuyện đó thì có chuyện nào. Cuộc đời mình sao mà thê thảm đến như vậy chứ. Đúng xui xẻo mà.

Nhất Minh ngồi bên cạnh, chân dài của cậu xuyên qua gầm bàn đạp mạnh vào ghế phía trước. Hứa Khải Nam tự giác quay lại, hỏi: - Hử?

- Ra ngoài một chút.

Hứa Khải Nam gật đầu. – Biết rồi.

Góc gió ngoài ô cửa lùa vào, mang theo một mùi thoang thoảng của hoa sữa nhàn nhạt.

Lúc này trong lớp chỉ còn lại một vài bạn đọc sách, Thanh Thanh cũng đã đi mua cơm, chẳng ai chú ý bên này. Cho đến khi cô nghe giọng nói quen thuộc, đột ngột ngồi dậy.

- Đưa chân đây.

Nhất Minh tự ý đặt chân cô vào một thau nước ấm, cậu không đợi cô đồng ý. Tay đưa qua đưa lại chỗ sưng rồi xoa xoa, cứ thế mà làm. Tay con trai mà mềm như tay con gái vậy á, cảm giác chỗ sưng đã ngoan ngoãn không còn đau nữa rồi. Tên này, nếu bình thường không dở chứng tiểu thiếu gia thì xem ra cũng ga lăng, cũng ấm áp như nam thần trong tiểu thuyết mà cô đọc cũng nên, điểm này được cộng hai điểm.

Không được bao lâu, hai người bạn kia của họ đã quay lại. Họ tròn xoe mắt nhìn nhau, như ý không hiểu người ngồi kia có phải Trần Nhất Minh, lớp trưởng chuyên Lý, giờ đây lại làm một hành động không dễ coi chút nào.

- Nhất Minh, cậu đang làm… gì vậy?

Hứa Khải Nam miệng há to thành hình chữ O, ánh mắt đưa qua đưa lại với Thanh Thanh.

Nhưng vị thiếu gia họ Trần kia lại càng không để ý, cậu liếc nhìn ánh mắt người đang ngồi đó, khẽ nhướn mày:

- Đừng để ý, thuận tay gai mắt thôi.

Nói rồi cậu quay về bàn lấy hộp cơm Khải Nam vừa mua mở nắp ăn ngon lành như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Rốt cuộc, cũng không ai hiểu nổi tâm tư tình cảm của vị thiếu gia này, kiểu vừa non nớt vừa trưởng thành, thật khó đoán.