Thứ Ba, 30 tháng 11, 2021

CHƯƠNG 6: QUẠ ĐEN VÀ THIÊN NGA TRẮNG


 Trần Nhất Minh vớ đại cuốn sách trên bàn Nhược Vy, chân cậu duỗi thẳng đạp vào ghế trước, dựa lưng ra sau, cúi đầu lật sách trong tay, cũng không ngẩng đầu lên mà nói. – Nhàm chán. Rồi cậu ngẩng đầu, nhìn về phía cửa lớp. Dư Thanh Thanh và Dương Nhược Vy tay trong tay đứng ở đó, cô gái này ngoài việc làm những thứ linh tinh không biết còn làm được gì nữa không.

Lát sau, Nhược Vy kéo ghế ngồi vào chỗ, thấy cuốn sách của mình đang bị tên đáng ghét kia trộm đọc. Cô trừng mắt nhìn sang người bên cạnh, cậu ta tỉnh bơ không phản ứng gì như chưa từng làm điều gì có lỗi với cô.

- Trần thiếu gia kiến thức uyên thâm, đầu óc không phải người phàm sao có thể đọc được những thể loại như thế này.

Trần Nhất Minh không lên tiếng.

- Sao nào, cảm thấy có hứng thú với sách của tôi à? – Nhược Vy vẫn chưa nghe được câu trả lời từ cậu bạn cùng bàn.

Cậu ta cứ hết lật trang này rồi lại lật sang trang tiếp. Cô tức không chịu nổi nữa, định đập bàn đứng dậy thì cuốn sách rơi bịch lại vị trí cũ. Nhược Vy nóng đỏ mặt, chưa có tên nào đã trộm đọc sách mà còn có cách trả sách kiểu này.

- Trần Nhất Minh. Cậu có cần tôi dạy lại môn đạo đức không?

- Tôi cần cậu dạy sao? Đồ ngốc.

- Cậu nói ai ngốc? Cậu dám nói tiếng nữa?

- Tôi không nói cậu ngốc mà tôi dám chắc đầu cậu không có não.

- Cậu…

Dương Nhược Vy lúc này khói xì ra cả hai lỗ tai, cô đứng dậy xoắn tay áo lấy cuốn sách trên bàn định ném qua, thì bàn tay to khỏe của cậu ta kịp giữ chặt tay cô, Nhất Minh đứng dậy đẩy chặt người Nhược Vy vào sát khung cửa sổ. Bây giờ, mặt họ chỉ cách nhau vài centimet, mùi bạc hà the mát với xạ hương thoảng qua mũi, cô cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng hơn lúc nãy, tay đang bị giữ chặt nên phản kháng ngay lúc này là bằng không.

- Định làm gì? Có buông ra không? – Nhược Vy né ánh mắt đang nhìn mình.

- Nhìn thẳng đây nè, ai lúc nãy hùng hổ với tôi lắm mà, sao bây giờ như con nai vậy.

- Cậu… đừng có quá đáng.

- Đã nói ngốc mà còn không chịu. – Nhất Minh buông tay Nhược Vy ra, kéo ghế ngồi vào chỗ.

Từ nãy cho đến giờ, mọi người ở đó đều chứng kiến toàn bộ sự việc. Thể nào lát nữa bọn họ cũng được lên trang chính của trường, cô sắp trở thành tiêu điểm bàn tán của mấy đứa cuồng nam thần trong truyền thuyết cũng nên, tự dưng khi không lại thêm nhiều kẻ thù đến như vậy, đích thị cũng tại cái tên vừa nhìn đã ghét kia đấy thôi.

Nhược Vy xấu hổ quay đầu dựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài trời, cô nghe thấy tiếng Trần Nhất Minh ở sau lưng không lạnh không nhạt lên tiếng. – Được rồi, đừng chụp hình nữa, bạn gái của tôi để cho các cậu đem ra làm trò cười sao?. Bẩm sinh trên người cậu đã có khí chất dễ khiến người ta tín phục, mọi người đều rất nghe lời.

Nhưng…

Bạn gái?

Lúc đấy, Nhược Vy chỉ muốn đất dưới chân mình có một cái lỗ để chui xuống cho xong. Trần Nhất Minh lúc nghiêm túc thì lạnh lùng không ơi hỡi, lúc đùa giỡn thì không hề đứng đắn chút nào. Nhưng cho dù là vấn đề nào chăng nữa, một mình cậu ấy cũng có thể gồng gánh được tất cả.

***

Căn hộ Gold House, Thượng Lưu.

Buổi tối, Nhất Minh chạy bộ dưới công viên, mồ hôi ướt cả tấm lưng, khoảng ba mươi phút cậu quay về phòng. Căn phòng tối om, chỉ nghe tí tách của tiếng đồng hồ treo tường. Cậu ngồi vào bàn mở máy tính bật loa hết cỡ, thả hồn theo âm nhạc.

Căn hộ cậu đang ở được mua cách đó một tháng, cũng chưa có nhiều hộ dân đến sống, nên xung quanh còn rất yên tĩnh.

Cạch.

Cánh cửa bị đẩy vào, Khương Dật mệt mỏi đi tới sofa, nằm sập người không còn chút sức lực, nhớ tới đoạn đang tỏ tình thì bị sét đánh, thua trận. Tim vẫn còn nhoi nhói đau.

- Về rồi à?

- Vẫn còn viết code sao? Tôi hôm nay bực bội trong người. Nhất Minh…

Cậu ấy không trả lời, Khương Dật nói thêm.

- Cậu có tin vào tình yêu sét đánh không?

- Tình yêu sét đánh?

- Ừ!

- Không. – Nhất Minh trả lời rất nhanh. Làm gì có tình yêu sét đánh nào như Khương Dật nói, hoang tưởng. Chắc cậu ấy xem phim nhiều bị ảo giác, ba cái vớ vẩn cũng tin được.

- Thôi bỏ đi. Nói với cậu chán chết. Hôm nay tôi đã thấy nụ cười xinh đẹp, dịu dàng của cô ấy. Cô ấy khóc cũng rất đẹp, cậu không tưởng tượng nổi khi cô ấy cười càng đẹp hơn! Đôi vai gầy yếu, bước chân mềm nhũn tiến đến gần, trái tim tôi lúc đó muốn nổ tung. Cậu chưa từng gặp cô ấy, nói cậu cũng không hiểu.

- Sau đó thì sao? – Nhất Minh ngồi trên ghế, chau mày.

- Sét đánh. Cô ấy bị out khỏi trận. Tôi còn chưa kịp tỏ tình.

- Khương Dật, quá nửa đêm rồi, cậu nói tiếng người được không?

Trần Nhất Minh ném thẳng con chuột laptop trên bàn vào mặt Khương Dật không thương tiếc. Từ nãy giờ cố gắng lắng nghe tên này nói nhảm, phí lời.

- Cậu đừng thái độ như vậy. Đợi cậu dính tiếng sét ái tình đi, lúc đó cậu sẽ biết mùi vị nó như thế nào.

- Rảnh rỗi sinh nông nổi à.

Trần Nhất Minh liếc một cái rồi bỏ về phòng, không quên nhắc Khương Dật đi tắm gội cái đầu ổ gà của cậu ta.

Người ta nói rằng, cảm giác mơ hồ thông thường lại kỳ diệu khó tả. Trước khi đi vào giấc ngủ, hình ảnh cô bạn cùng bàn lại xuất hiện trong đoạn ký ức của cậu về lần gặp gỡ đầu tiên. Có phải tình yêu sét đánh là như vậy.

***

Buổi sáng, chuyên Toán.

Vẫn như mọi khi, Nhược Vy vừa đến lớp thì chuông báo vào học.

Nhìn bộ mặt của tiểu thiếu gia họ Trần mà Nhược Vy thấy cả một ngày tăm tối, khổ nổi phải ngồi cạnh cái tên này suốt cả năm.

Vâng, bạn cùng bàn là phải sớm chiều cùng nhau tiến bộ. Còn với cô, thấy cái mặt lãnh đạm của Trần Nhất Minh là đã gai con mắt.

- Này, lại đây tôi nói các cậu nghe… Tin nóng hổi, vừa thổi vừa nghe.

Cấu trúc này gọi là rất thông dụng của tụi con gái phổ thông, lại sắp có chuyện chẳng lành cho mà xem, Nhược Vy nhướn mày rồi lấy điện thoại đọc tiếp tập truyện mới. Với cô ngoài nấu ăn làm bánh ra thì đọc truyện là có hứng thú nhất.

- Chuyện gì?

- Có bạn mới chuyển vào lớp ta. Nghe nói là nữ sinh.

- Đâu, tôi đâu thấy ai?

- Đang ở phòng chủ nhiệm ghi hồ sơ nhận lớp. Bạn mới chuyển đến là nữ thần đó nha. Hoa khôi ở thành phố Hải Châu. Thành tích của cậu ấy thì nghe đâu đạt rất nhiều giải thi quốc tế đó. Lớp chúng ta năm nay ngoài nam thần trong truyền thuyết bây giờ còn có thêm nữ thần thiên nga trắng nữa. Hạng năm nay chuyên Lý thắng chắc.

- Sao cậu nhiều chuyện quá vậy?

- Không nhiều chuyện thì các cậu có tin nóng hổi để hóng á?

- …

Tiếng của đám con gái rần rần trước lớp. Tốc độ bắn tin còn nhanh hơn cả bão cấp bảy vừa qua.

Dư Thanh Thanh, nguồn tin nhanh như tia chớp, cô lao thẳng tới bàn Nhược Vy.

- Eo ơi, nghe này tin hot nhất hôm nay. Lớp mình lại có người mới, nữ sinh từ thành phố… Ơ, sao trùng hợp vậy. – Nói đoạn, cô liếc mắt nhìn sang Nhất Minh dò xét.

- Cậu có quen biết gì với cô ấy không? Khai mau.

Trần Nhất Minh không lên tiếng.

- Mấy chuyện mà cậu nói mình nghe hết rồi.

- Hả? Bao giờ? Mình còn mới nhận tin đây mà.

Nhược Vy thật mệt mỏi với cô bạn thân này, chẳng phải mọi người đang bàn tán sao. Ồn ào như vậy có thể không nghe được sao.

- Đến rồi, đến rồi, đến rồi.

Mọi người vừa nãy còn nhốn nhào ở trước cửa lớp, bây giờ ai nấy đã yên vị trí hồi hộp chờ đợi.

- Được rồi, được rồi. Để thầy giới thiệu bạn mới, lớp chúng ta hoan nghênh em Khương Tử Lan gia nhập. Tử Lan từ Hải Châu chuyển đến vẫn chưa hiểu rõ về trường ta, nên mọi người hãy giúp đỡ bạn ấy nhiều hơn nhé. Kết quả học tập của Tử Lan rất tốt, em ấy vừa đăng ký cuộc thi quốc tế Toán Olympic, mong rằng lần này sẽ đem giải nhất về cho chuyên Lý hưởng chút hào quang.

- Khương Tử Lan, Khương Tử Lan. – Cả lớp hò reo như đang cổ vũ cho chính thần tượng nổi tiếng nào đó.

Dương Nhược Vy thấy cô bạn mới này cũng bình thường, mọi người có đang làm quá lên không vậy. Cô xoay người nhìn sang cậu bạn bên cạnh, hóa ra trong lớp này không phải chỉ có mình cô tách biệt, còn có tên kia đang vắt vẻo một chân lên đùi, dựa lưng ra ghế, tập trung đọc sách. Bình thường cậu ta cũng quan tâm đến thế sự lắm mà sao hôm nay xem như không có chuyện gì vậy nhỉ. Lắm lúc lạ lùng, không đoán ra.

- Được rồi, được rồi. Các em giữ trật tự nào. Bây giờ Tử Lan ngồi cạnh Trúc Đào nhé. – Thầy chủ nhiệm chỉ định cho Tử Lan ngồi bàn giữa.

- Em… Em có ý kiến, thưa thầy.

Khương Tử Lan giọng nói dịu dàng, đúng như thiên nga trắng trong truyền thuyết, một vài bạn nam đã bị dính lời nguyền phải cua được cô nàng này mới được.

- Ừ, sao thế em?

- Em muốn ngồi cạnh bạn Nhất Minh. – Nói xong, cô chỉ tay về phía cậu bạn đang ngồi cuối lớp chăm chú vào cuốn sách trên tay.

Mọi ánh mắt còn lại cũng đổ dồn về cậu ta.

Biết ngay mà, làm sao có chuyện cứ ung dung xem như không biết được chứ. Nhược Vy mím chặt môi, thầm mong thầy chủ nhiệm đồng ý, để cô không phải nhìn mặt tên kia mỗi ngày.

Nhất Minh đứng dậy, giọng cậu trầm ổn. – Em không muốn đổi chỗ, thưa thầy. Nhược Vy học hành không tập trung, thành tích lại kém, cứ để em kèm bạn ấy vẫn hơn.

Cái gì cơ?

Ai bảo tôi không tập trung. Đúng, cậu nói không sai.

Ai bảo tôi thành tích kém? Cậu giỏi bao nhiêu mà ăn không nói có như vậy hả?

Thầy chủ nhiệm đồng ý với Nhất Minh, còn về phần bạn học mới Tử Lan thì cô vẫn phải ngồi phía trên với Trúc Đào.

Cả buổi hai nhân vật cuối lớp im lặng không ai nói với ai lời nào. Ánh mặt giao chiến của họ từ đó bắt đầu.

Năm nay cuối cấp nên trường có ủng hộ các bạn khối Mười Hai đăng kí thi để cộng thêm điểm vào Đại Học. Nhất Minh, Tiểu Nguyệt, A Kim được chọn làm con bài chủ chốt cho cuộc thi Toán học Hoa Kỳ (AMC).

- Các em còn lại muốn đăng ký những cuộc thi trong nước nhẹ hơn thì tranh thủ nha, các em không còn nhiều thời gian ôn tập nữa đâu. Kỳ thi Đại học này rất quan trọng trong tuổi đời học sinh của các em đấy.

- Thầy, em muốn đăng ký.

Nhược Vy đứng dậy, cô không cần phải suy nghĩ, nói rất nhanh.

- Em lên gặp Tiểu Nguyệt ghi danh sách nhé Nhược Vy.

- Em muốn đăng ký thi AMC.

Cả lớp ồ lên một tiếng rõ to, hiếm thấy ai tự nguyện đăng ký một cuộc thi quốc tế rất khó như vậy. Thông thường ở lớp thầy cô sẽ chủ động xem thành tích của mỗi học sinh rồi đưa ra đề nghị ghi danh dự thi cho họ. Đợt này, đúng là ngoại lệ.

Dương Nhược Vy, tiểu sử khá phức tạp. Học sinh giỏi nhiều năm liền, giỏi là do bẩm sinh vốn có, không thích học nhiều, chỉ đam mê làm bánh. Ước mơ sau này có một chuỗi cửa hàng bánh ngọt mang thương hiệu của mình bay cao, bay xa, bay sang thị trường quốc tế. Tính tình, đa nhân cách, cô phải xem người mình gặp như thế nào thì sẽ hóa thân như thế đấy, kiểu như tắc kè hoa vậy.

Không chỉ cả lớp bất ngờ, Trần Nhất Minh cũng không đoán được cô bạn cùng bàn lại dám đưa ra ý kiến đó. Có lẽ còn thù chuyện lúc nãy chăng.

Giờ ra chơi.

Nhất Minh lưng dựa ra sau bàn, duỗi một chân ra cố ý chặn đường cô, khoanh hai tay trước ngực, vừa tỏ vẻ lưu manh vừa nhơn nhơn nói. – Ngồi cạnh nhau đã bao nhiêu ngày, hôm nay mới tận mắt chứng kiến được cô bạn cùng bàn cũng lắm trò.

Dương Nhược Vy ngẩng đầu, nhìn cậu ta với ánh mắt lạnh lẽo. - Cậu không biết sao? Trên thế giới này, không có điều gì có thể làm khó tôi. Nhất là với cậu, càng không thể.

Đanh đá thật, nhưng đáng yêu đấy.

Cô quay lưng đi về hướng ngược lại, hình như cô vừa nghe loáng thoáng cái tên kia vừa khen mình, chắc đầu cậu ta chạm mạch rồi.

CHƯƠNG 5: THANH XUÂN NHƯ TÁCH TRÀ ĐẮNG

 

Buổi chiều thứ tư, chuyên Anh.

Lúc sáng, Nhược Vy lại nghỉ vì tối hôm qua làm ra một vị bánh mới, sáng ra đau bụng chẳng đi nổi. Cô bỏ bốn tiết Sinh Học của mợ Giang, nghe Thanh Thanh nhắn tin báo cáo cô đã bị điểm âm trong môn này còn bị chép bài phạt năm trăm lần, nghe mà chẳng muốn đi học nữa, cô thiết nghĩ sau này những thứ mình học làm gì có áp dụng vào thực tế mà phải để bọn cô nhồi nhét vào đầu nhiều như vậy.

Buổi chiều lên lớp, giờ Anh là phải học lớp bộ môn, tuy là cũng chưa tới mức quá trễ nhưng nhìn xung quanh mọi người đã vào vị trí hết rồi, còn mỗi một chỗ trống, tiếc là người bên cạnh không ai khác, chính là cái tên vừa nhìn đã ghét nay lại càng ghét hơn. Sao cuộc đời của Nhược Vy tăm tối đến thế không biết, ngay cả Dư Thanh Thanh cũng phản bội mình.

- Nhược Vy, cậu ngồi đây nè. – Thanh Thanh chỉ tay vào chỗ cạnh Nhất Minh.

- Sao cậu không giữ chỗ cho mình?

Nhược Vy giận chẳng muốn nói, từ nay chúng ta chẳng còn là bạn thân gì nữa nhé.

- Ơ, cậu được nam thần của lớp xí chỗ cho rồi còn gì.

- Cậu không biết mình bị cận sao? Còn xí với chả xí bàn cuối lớp. Bạn thân với chả thân.

- Nhược Vy đừng giận mà.

Mặc cho Thanh Thanh năn nỉ, cô chẳng thèm quan tâm.

- Bị cận mà sao không đeo kính? – Người bên cạnh dựa ra sau ghế, phát ra giọng khó chịu.

Nhược Vy ngoáy tai không biết mình có đang nghe nhầm không, ánh mắt liếc đại qua bạn cùng bàn, thấy cậu ta đang nhìn mình, cô vẫn thờ ơ không trả lời.

- Này.

Cái tên này đang gọi mình?

- Dương Nhược Vy. Cậu đang nhờn với tôi hả? – Giọng Nhất Minh lúc này như một con hổ dữ muốn ăn tươi nuốt sống cô. Đã vậy, bàn tay hôm qua điêu luyện trên màn hình kia hôm nay đã giật cổ cô muốn trật gân, cậu kéo Nhược Vy sát mặt mình nhướn mày, cao giọng:

- Tôi đang nói chuyện với cậu đấy? Cậu không biết tôn trọng tôi chút nào sao?

- Gì cơ? Từ nãy đến giờ cậu đã gọi tên tôi đâu. Con người thô lỗ buông cái tay thúi của cậu ra mau.

- Dương Nhược Vy cậu nghe cho rõ cậu ghét tôi bao nhiêu lần thì sau này càng phải ghét tôi thêm gấp bấy nhiêu lần.

Trần Nhất Minh không nói thêm lời nào, bỏ tay ra khỏi cổ Nhược Vy, đi thẳng lên bàn giáo viên điểm danh.

Con người này khó hiểu thật, Nhược Vy ngớ người nhìn về phía bục giảng.

Buổi đầu phụ đạo cũng chưa có kiến thức gì mới, cô giáo cho bọn nó một chủ đề rồi bắt cặp nói chuyện với nhau theo thì tương lai. Đã là bạn cùng bàn thì kiểu gì cũng phải dính lấy nhau, Nhược Vy và Nhất Minh là một cặp, trong lòng không chút dễ chịu gì. Cô chống tay lên cằm mặt kệ người bên cạnh muốn làm gì thì làm.

Trần Nhất Minh khẽ cười giễu, thái độ bất cần của Nhược Vy cũng không làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu, hơn nữa có bạn cùng bàn là cô lại bớt phiền, không nói nhiều không tò mò như những người bạn nữ khác, tuy nhiên hơi lạnh lùng ít nói, chanh chua lại còn đanh đá, có ma nào nó thích.

Có điều, Trần Nhất Minh có cay cú trong lòng nhưng cậu vẫn đưa bài giảng ở lớp lúc sáng cho Nhược Vy.

- Cầm lấy về chép lại.

Nhược Vy đưa mắt nhìn sang cuốn vở trên bàn, cô lật từng trang bên trong, chữ nào ra chữ nấy đều như chữ con gái vậy. Hóa ra, cậu bạn cùng bàn này cũng được việc đấy. Nhược Vy gật đầu cảm ơn rồi cất vào ba lô mình.

Sau một tiết tự thực hành với nhau, cô giáo chỉ đích danh cặp của Nhược Vy và Nhất Minh lên thị phạm cho cả lớp. Trời, không tin được họ có ôn chữ nào đâu. Lúc chuẩn bị bắt đầu thì Nhất Minh đá mắt cô bảo nói về chủ đề lên Đại Học. Vậy đấy, người tung người hứng nhưng rất nhịp nhàng, ăn ý nha.

Dường như trong lớp thường sẽ chia thành hai nhóm, một nhóm là học và học không có chơi, nhóm còn lại là chơi nhiều hơn học, riêng cậu thiếu gia tiểu Trần này từ lúc chuyển đến nay Nhược Vy không biết được cậu ta thuộc nhóm nào, học cũng giỏi đấy, mà chơi cũng giỏi. Cậu ta là quái vật chăng?

Hễ tan lớp là cậu ấy được nhóm nam sinh chuyên Toán hôm trước qua rủ rê đi đánh bóng bàn, cầu lông. À, chuyên Toán từ dạo trước đã đưa hẳn chuyên Lý lên một tầm cao mới, bây giờ chỉ cần có Trần Nhất Minh đi đến đâu là tiếng vang chuyên Lý theo cùng, cũng nở mày nở mặt lắm chứ.

Cậu ấy học rất giỏi mấy môn tự nhiên, chưa có bài tập Lý nào làm khó được, thậm chí có vài bài chưa kịp đọc hết đề cậu đã có thể cho đáp án rồi. Nhưng con người này, cũng có một cái giống cô, lười. Không bao giờ thấy cậu ấy tập trung trong giờ học, vở cũng không thèm ghi chép đầy đủ, chỉ một số ý chính.

Buổi trưa hôm đó, Dư Thanh Thanh cầm cái bánh donut dâu tây đến đưa Nhược Vy. Cô thông báo mới moi được một số tin mật từ Hứa Khải Nam về nam thần.

- Tin gì? Ngày mai cậu ấy chuyển đi hả?

Dư Thanh Thanh ngoáy mũi, sao cậu không thích thần tượng của bọn tớ như vậy được chứ. - Nghe nè, cậu đừng nói là vẫn không tò mò đấy?

Quả nhiên, lần này Thanh Thanh đoán không sai, Nhược Vy rất muốn biết bí mật của cái tên vừa nhìn đã ghét. Cô ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt cô bạn trước mặt đầy thần bí, Nhược Vy giả vờ lơ đễnh che đi sự tò mò của mình. - Cậu không nói thì thôi, mình cũng không quan tâm.

- Cậu chắc chứ, Nhược Vy?

- Chắc. – Cô lấy cái nĩa ghim mạnh vào chiếc bánh rồi đưa vào miệng, làm vẻ không quan tâm.

Dư Thanh Thanh cố ý chọc. – Cậu càng không muốn nghe, mình lại càng muốn nói.

Thật ra, ai đó chỉ chờ có bấy nhiêu thôi.

- Cậu thích Nhất Minh hả?

Sặc. Nhược Vy bị mắc nghẹn cái bánh ngay trong cổ họng, ở đâu ra cái suy nghĩ quái quỷ này vậy? Nhược Vy ho kịch liệt, uống thêm vài ngụm nước nữa mới bớt. Cô trừng mắt nhìn Dư Thanh Thanh.

- Cậu có thôi không, vớ va vớ vẩn.

- Không phải chứ, mình nói vớ va vớ vẩn sao có ai đó đỏ mặt tía tai rồi.

- Thì… chẳng phải tớ vừa bị mắc nghẹn sao.

Lúc nói đến câu này thì ánh mắt Nhược Vy liếc thẳng lên đám người đang đứng cạnh cửa gần bàn giáo viên, Trần Nhất Minh cũng đứng đó, cười cười nói nói. Con người này cho dù có đứng cạnh ai đi nữa cũng không bị lu mờ.

Nhất Minh đang nói chuyện về trận bóng đá hôm qua thì cảm thấy không thoải mái, có ai đó đang nhìn mình, cậu ngẩng đầu nhìn xuống bàn dưới, chợt hai ánh mắt họ gặp nhau.

Nhược Vy vội xoay người đi, tiếp tục câu chuyện lúc nãy.

- Mình đi vệ sinh đây.

- Khoan đã, lúc nãy mình ghẹo cậu thôi. Nghe nè, nam thần chuyển đến đây chỉ có một mình thôi. Tớ còn nghe Khải Nam nói cậu ấy còn tự thuê nhà ở Gold House, dạy học online kiếm tiền, tự học thiết kế website cho chương trình game TG Sport đang nổi tiếng nữa. Con người này sao mà thiên tài đến như vậy chứ, Nhược Vy cậu thấy tớ có xứng với nam thần không?

- Chỉ có như vậy thôi hả?

- Gì mà chỉ có hả cô nương, như vậy chưa đủ giải đáp thắc mắc cho cậu sao? Chưa đủ ngưỡng mộ á?

- Mình đã thắc mắc bao giờ?

- Dương Nhược Vy, cậu đúng là con người có trái tim băng giá mà, tới lúc có thiên thần xuất hiện cướp mất nam thần rồi thì đừng có hối hận.

- Cậu mơ đi. Tớ là ai? Tớ là Dương Nhược Vy, cóc thèm nhé.

Cuộc đời có những thứ chúng ta không lường trước được.

***

Tiết sinh hoạt, cả buổi ngoài việc ngồi vẽ bậy bạ vài con chim sẻ đang đứng trên dây điện thêm vài đóa cúc họa mi Nhược Vy cũng chẳng biết làm gì, cô nằm dài trên bàn cảm thấy buổi sinh hoạt này rất nhàm chán. Chuẩn bị dán mặt vào bàn để làm một giấc, Trần Nhất Minh từ nãy giờ thờ ơ bỗng hừ một tiếng, liếc nhìn vào vở cô. – Tên vừa nhìn đã ghét nay lại càng ghét hơn, Trần Nhất Minh.

Nhược Vy vừa nghe xong thì lập tức ngẩng đầu ngồi dậy lấy hai tay che vở. Sắc mặt của Nhất Minh chuyển từ ngạc nhiên sang đen kịt, cậu cúi đầu nín cười mấy tiếng, kết quả mấy cậu bạn ngồi xung quanh đều nghe thấy, chừng năm giây sau những cặp mắt bàn trên đổ dồn về phía cô, rồi lại cười thành một tràng rõ to.

Rốt cuộc Nhược Vy đã làm gì đắc tội với cái tên này, cô xấu hổ nằm úp mặt xuống bàn kèm theo một cái nhéo thật mạnh vào tay của người dẫn lối cho màn cười này.

Nhất Minh bị nhéo đau điếng, cậu giữ chặt tay Nhược Vy bằng cánh tay còn lại, tay con gái đúng mềm mại, cậu mặc kệ cho cô gái đó cứ nhéo còn bọn họ cứ cười hả hê.

Ai cho phép cậu cười?

Đến khi nào mới thôi đây hả?

Cậu còn dám, có tin tôi ngắt luôn thớ da trên tay cậu ra không?

Nhược Vy càng nhéo mạnh hơn, bọn họ càng cười to hơn, họ được phen cười vỡ bụng.

Cho đến khi thầy chủ nhiệm trở lại lớp, bọn nam sinh mới chịu im lặng. Nhược Vy buông lõng tay ra, tay cô vẫn bị cánh tay kia của Nhất Minh giữ chặt, lúc này cũng chẳng biết vô tình hay cố ý mà tay họ đan lấy nhau.

- Được rồi, không còn ai chọc cậu nữa đâu.

- Cậu còn dám nói. Chẳng phải do cậu hết đó sao?

- Tôi làm gì cậu? Ha ha.

- Còn cười?

- Được, không cười. Nhưng nhìn bộ dạng cậu lúc này không mắc cười mới lạ.

Nhược Vy lặng lẽ ngóc đầu dậy, để lộ đôi mắt long lanh quan sát xung quanh, bọn kia không còn nhìn cô nữa, chỉ còn vị tiểu thiếu gia họ Trần nửa cười nửa không nhìn cô.

Nhược Vy liếc cậu một cái rồi ngồi dậy, bây giờ mới phát hiện tay mình đang dính chặt vào tay tên kia. Ai đó, rụt rè rút tay lại. Chỉnh chu tóc tai, bực dọc cất hết tập vở vào ba lô. Chỉ để cuốn Gia Vị Một Trăm Lẻ Tám trên bàn.

CHƯƠNG 4: CUỘC SỐNG SAU NÀY NẰM GAI NẾM MẬT


 - Nam thần gì chứ, người ngợm cũng bình thường.

Lúc này, Nhất Minh mới quay sang nhìn Nhược Vy. Lần đầu có người xem nhẹ ngoại hình của cậu như vậy.

- Đã thấy ai tầm thường mà được bao nhiêu người lấy đó ra làm mục tiêu chưa?

- Thế thì cậu hay rồi.

Nhược Vy không muốn để ý đến cậu ta, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, chỉ là ngồi chung bàn thôi không cần quan tâm nhiều quá làm gì.

Trần Nhất Minh nở nụ cười tự giễu, sau đó lắc đầu, được thôi.

- Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao bao nhiêu chỗ cậu lại ngồi chỗ này?

- Sao cậu không hỏi ngược lại?

Vừa hay thầy dạy Lý bước vào, cuộc đối thoại của họ dừng lại ở đó. Buổi học nhanh chóng trôi qua, tuy trong lòng còn rất nhiều thắc mắc về cái tên vừa gặp đã ghét nay lại càng ghét hơn, nhưng lại thôi suy nghĩ đó, Nhược Vy xem như không phải phận sự của mình, cô tranh thủ đọc cho xong chương cuối.

- Cậu không còn muốn biết lí do nữa sao?

Cũng không biết cái người đang chăm chú nhìn vào điện thoại có nghe thấy không, Nhất Minh nói thêm:

- Cậu đoán là vì sao?

Không nghe thấy tiếng trả lời, Nhất Minh bực mình đưa tay lấy điện thoại tắt nguồn, cáu bẩn:

- Tôi đang nói chuyện với cậu đấy?

- Cậu nói gì? Bất lịch sự thế trả điện thoại cho tôi.

- Dương Nhược Vy… tôi chưa thấy ai không quan tâm đến… - Nhất Minh dừng lại. Chẳng lẽ phải nói thẳng ra cậu đang rất khó chịu khi thấy một người không để ý đến lời nói của cậu, một người con trai mới trưởng thành hào quang như thế này đang ngồi tỏa sáng thế kia mà cô ấy vẫn không màn đến. Thử hỏi, có tức chết không. – Thôi bỏ đi.

Nhìn Trần Nhất Minh tức tối để điện thoại xuống bàn, đi ra ngoài. Dương Nhược Vy cũng chưa hiểu chuyện gì, cô lấy điện thoại tiếp tục với diễn biến câu truyện của mình.

Hai tiết sau là môn Văn Hóa của thầy chủ nhiệm nhưng bận công tác đột xuất, thầy cho cả lớp nghỉ. Bọn nó được một pha tung cặp vở như chưa từng có. Bất kể là môn gì chỉ cần không phải ngồi treo tai hai tiết của cụ Nghiêm là bọn nó vui khôn tả xiết.

Chỉ riêng dãy bàn cuối lớp cạnh cửa sổ như tách biệt khỏi không khí náo nhiệt ngay lúc này. Một cô gái tay chống cằm đang nhìn ra cửa sổ, tóc túm đuôi ngựa bị gió thổi lộ làn da trắng nõn sau gáy. Bên cạnh là một cậu nam sinh dáng vẻ lúc nào cũng cuốn hút người nhìn, cậu dựa lưng ra ghế đang đọc say sưa cuốn Thế Giới Những Vì Sao.

- Trần Nhất Minh, tụi tôi nghe nói cậu còn là game thủ nổi tiếng trên TG Sport đúng không?

Một bạn nam sinh từ dãy bàn trên đi xuống, thêm một vài bạn khác cũng đi theo sau.

- Tụi mình đánh một trận đi. Tôi còn khoe mẽ với thằng bạn thân của tôi về cậu nữa đó.

- Đúng đấy, cậu gánh team tụi tôi với. Đội chuyên Toán cứ thách đấu với tụi tôi, nhưng đội tụi nó mạnh lắm.

- Nhất Minh, năn nỉ đấy.

Một tốp nam sinh đang đứng xung quanh cái tên vừa nhìn đã ghét, Nhược Vy nghe thấy ồn ào, dùng hai tay bịch kín tai lại, quay đầu chu mỏ trừng mắt nhìn người bên cạnh. Cậu ta từ nãy đến giờ vẫn cúi đầu đảo mắt giở từng trang cuốn sách trên bàn cũng không để ý đến những lời nói của bọn nam sinh kia, bây giờ cậu ta mới ngước mặt lên đáp lại ánh mắt đang cay cú của Nhược Vy.

Sao gương mặt lạnh lùng thờ ơ ấy nhìn càng gần càng thấy dễ chịu đến như vậy. Cậu ta đã cắt tóc ngắn gọn gàng hơn so với hôm trước gặp ở quán ông Nhất Cơ rồi, ngũ quan cùng đường nét nhu hòa nhìn cũng không thể chê vào đâu được. Nhược Vy lạnh nhạt, ra ám hiệu ồn quá giải quyết cho xong đi, cũng không biết cậu ta có hiểu được không nhưng thấy Nhất Minh gấp nhẹ quyển sách cho vào cặp rồi lôi ra con điện thoại.

- Được. Hôm nay tôi chung team các cậu. – Lần này, cuối cùng Trần thiếu gia của chúng tôi cũng chịu bỏ bộ mặt nghiêm túc của hotboy IQ 198 lạnh lùng trong truyền thuyết, mà hóa thân thành một game thủ chuyên nghiệp.

- Tốt quá.

- Thế thì tốt quá, để tôi đi thông báo cho đội kia.

- Nhanh, nhanh đi đừng để lão đại của chúng ta đợi…

Thế đấy, tụi nam sinh mừng như vớt được vàng trong đống phân tàn. Chỉ có Trần Nhất Minh vẫn bộ mặt lạnh lùng thờ ơ không mấy hứng thú.

- Tôi còn tưởng cậu chỉ đóng vai ngoan hiền thôi chứ. – Nhược Vy vừa thu dọn sách vở cho vào ba lô vừa nói.

- Ai bảo biết chơi game là không ngoan hiền? – Minh nhìn sang Vy, lông mày của cậu nhướn cao.

- Ừ, cứ chơi game là… là không ngoan.

Đang đoạn đứng lên định ra về thì tay Nhược Vy bị ai đó kéo lại. – Có muốn thử không ngoan một lần không?

- Tôi… á?

Trần Nhất Minh gật đầu.

Bọn họ ngồi vào vị trí cho trận chiến đầu tiên. Nhược Vy cũng ở lại xem như thế nào. Vừa hay Dư Thanh Thanh đi thư viện mượn mấy cuốn sách làm bánh ngọt giúp cô về tới. Cả bọn họ vừa giả vờ đọc sách tiện thể xem thử cái chuyên nghiệp của nam thần có như lời đồn.

- Đội YQ/sport ván trước đánh bọn mình thua thê thảm, nhất định hôm nay chúng ta sẽ cho họ đi cũng không dám ngẩng đầu lên.

- Đúng, tôi sẽ cho họ nếm thử cái chua của thất bại có vị như thế nào.

- Chưa chi cậu đã chết hai lần rồi Đinh Phong, cậu hiếu thắng quá đấy.

- Cậu không thấy đi đường giữa với đi đường rừng của YQ/sport luôn tìm cách tóm tôi sao.

Nhất Minh vẫn bình tĩnh, cậu bắt đầu chỉ huy từng người đánh theo mình.

- Thiên, cậu đường dưới tranh thủ thời gian Farm (Farm: là hành động tiêu diệt đối thủ, quái thú, lính,.. để kiếm vàng và tăng kinh nghiệm.)

- Vâng.

- Phong, cậu cứ giữ chân con Tỳ Mộc đừng cho nó lên đường trên.

- Tôi biết rồi lão Trần.

- Tiêu rồi, tiêu rồi pha này chúng ta thua chắc, tôi lại mất máu rồi.

- Bình tĩnh, Thiên cậu cứ tranh thủ Farm trước đi đừng đối đầu với họ. Phong đợi hồi máu rồi lên đường trên đánh quái thú với Tiểu Niêu.

- Chúng tôi hy vọng ở cậu hết đó Nhất Minh.

- Ê, bọn kia không đẩy trụ nữa, họ rút hết rồi kìa, chúng ta thừa thế đánh lên nhanh. Trụ này chúng ta nhất định phải đẩy.

- Tiểu Niêu cậu chặn AD đội bên kia. Phong, Thiên theo tôi vừa đánh vừa Farm kiếm thêm vàng. Lát nữa lại Combat Đại Xà. (AD: Xạ thủ hay gọi nôm na là đội trưởng, con tướng mạnh nhất đội chuyên tấn công gây sát thương cho đối thủ; Combat: là trận giao tranh, giao chiến giữa hai đội kéo dài trong một thời gian ngắn để đồng đội tiến lên chiến đấu.)

- Vâng. – Vâng.

- Bên đó đang phòng thủ. Phong, cậu ở lại giữ Bạch Thiên Cẩu, tôi với Thiên đi đánh đại xà.

- Được.

Trận chiến của bọn họ làm cho những người còn lại ở trong lớp cũng nóng như ngoài trời đổ lửa. Nhược Vy từ lúc nào bị cuốn theo cuộc chơi của bọn họ, cô đã lấn sang ngồi sát bên cạnh Nhất Minh, dường như khoảng cách của họ bây giờ không còn là một tấm ghế nữa. Cô chăm chú nhìn vào bàn tay điêu luyện đang liên tục chuyển động trên màn hình, miệng thì luôn chỉ huy đồng đội, một vài giọt mồ hôi đã ướt sau gáy, cô thuận tay quẹt chúng đi. Nhất Minh ngay lúc này giật mình quay lại, ánh mắt của họ chạm nhau. Nhược Vy chợt nhớ ra hành động vừa kì cục của mình ngại ngùng rụt tay lại, quay đi chỗ khác.

- Nhất Minh, cậu tập trung. Chúng tôi sắp trụ hết nổi rồi.

- Ừ… Tôi tới đây.

- Mọi người chú ý, AD của họ còn mười giây nữa phục sinh. Chúng ta tập hợp đẩy trụ.

- Cố lên chút nữa, đẩy đi, đẩy đi.

- Đẩy. Nhanh, AD của họ hồi sinh rồi.

- Không sao, đừng lo. Mọi người cứ tập trung đẩy đi.

- Nice, yeah.

- Quá đẹp.

- Một skill cuối cùng của lão Trần quá đẹp, AD chết gọn ơ. Ha ha lần này tôi xem các cậu còn cười bọn tôi được nữa không.

- Lần đầu tôi được đánh một trận quá hấp dẫn như thế này đấy. Tôi… phải đi xem sắc mặt bị thua trận của chuyên Toán đây.

- Phong, đợi tôi. Tôi phải cười hả hê vào mặt bọn nó, từ nay chúng ta có lão Trần rồi, đố tụi nó thắng được.

- Các cậu thôi gây giao chiến đi. Cuối cấp rồi, tôi méc thầy chủ nhiệm cho xem. – Tiểu Nguyệt, lớp phó học tập kiêm lớp phó kỷ luật. Một cô gái khá ư là khó tính, cô là lớp trưởng nhiều năm liền, năm nay được giao cho vị trí lớp phó trong lòng có chút khó chịu. Nhưng với cô kể từ ngày Nhất Minh xuất hiện thì việc học cũng không còn là nhất.

Các bạn trong phòng ùa theo vui như ong vỡ tổ.

Trần Nhất Minh sau khi thắng trận chiến với Chuyên Toán thấy cũng bình thường, cậu không có biểu cảm gì vui sướng như những bạn nam sinh kia. Cậu đứng dậy, định quay đi thì đột nhiên dừng lại dựa chân vào bàn học, bây giờ mới thấy cậu ấy cao cũng hơn một mét tám, hai tay đút vào túi quần, ánh mắt dừng lại phía Nhược Vy, giọng nói trầm ổn:

- Đã thấy ánh hào quang của bạn cùng bàn chưa?

- Tự tin quá đáng, tự luyến quá đà.

- Vẫn chưa thấy? Hay là muốn nhìn gần hơn.

Nhất Minh cuối người ghé sát vào mặt Nhược Vy, cô không kịp phản ứng, chỉ nghe thấy hơi thở nóng ấm từ người đối diện.

Cậu vỗ vai cô rồi nói tiếp:

- Làm gì mà đỏ mặt thế, mai gặp nhé.

Nhược Vy còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì cậu ấy đã đi mất.

Không còn là những ngày tháng ngồi chung bàn bình thường như cô đã nghĩ trước đó, sau này chắc là những ngày tháng nằm gai nếm mật chăng.

CHƯƠNG 3: BẠN CÙNG BÀN VỚI NAM THẦN



 Đây là lần đầu tiên Nhược Vy được tận mắt học hỏi những công thức mới, lại còn được đệ nhất bánh ngọt ở Hải Châu đích thân chỉ giáo, cô đúng thật may mắn. Nhưng cô vẫn luôn bâng khuâng tại sao người vừa gặp đã ghét lại có thiên tài trong các mùi vị đến như vậy.

- Cô gái nhỏ, ta chưa biết gì về cháu đấy?

- Cháu tên là Dương Nhược Vy, cháu đến từ thị trấn Hoa Đăng, hè năm nay là cháu lên lớp 12.

- Thị trấn Hoa Đăng? – Ông Nhất Cơ ngạc nhiên nhìn qua thằng cháu trai của mình.

- Dạ. Sao vậy ông?

- Thật trùng hợp đấy. Tiểu Nhất hè này cũng chuyển đến Hoa Đăng. Con học trường nào vậy Nhược Vy?

- Dạ, Hà Văn.

- Chuyên Lý? – Nhất Minh từ nãy giờ mới chen được một câu vào cuộc trò chuyện của họ.

- Đúng. Cậu đừng nói…

- Ơ, thế thì hay quá. Có việc gì sau này nhờ Tiểu Vy giúp đỡ Tiểu Nhất nhà ông nhé con.

- Ai thèm nhờ, con đâu phải còn nhỏ. – Nhất Minh bỏ ra ngoài.

Ông Nhất Cơ cùng cô cháu gái từ trên trời rơi xuống này suốt buổi rôm rả, tính ra con bé cũng có khiếu, nhờ có nó mà ông có rất nhiều cảm hứng. Phải chăng đây là cháu dâu tương lai mà bà Chi Hạ đã tìm giúp ông, sau này có người để chăm lo cho cái quán cũng nên. Nhất Cơ nghĩ rồi cười thầm trong bụng.

Hai ngày ở Thành phố Hải Châu, Nhược Vy học được rất nhiều từ ông Nhất Cơ và cái tên mới gặp đã ghét. Tuy là trong lòng rất muốn ở lại đây lâu hơn nhưng Nhược Vy không có nhiều thời gian, đợt hè này lớp cô phải học phụ đạo sớm hơn một tuần so với các lớp khác. Tất cả nguyên do là từ thầy Nghiêm Gia Huy tăng cường thêm mỗi môn hai tiết. Không nghĩ đến những ngày sắp tới nổi nữa rồi, Nhược Vy lắc đầu trở lại với hiện tại.

Khương Dật nhận được tin nhắn của Nhất Minh liền chạy xe đến Nhất Nhật Chi Hạ quán. Cậu đảo mắt một lúc vẫn chưa thấy Trần Nhất Minh, bất chợt tầm nhìn cậu dừng lại ở Nhược Vy. Quan sát từ trên xuống, người ngộm cũng khá ổn. Cô ấy tập trung vẽ vẽ nặn nặn từng cánh hoa trên khuôn bánh kem nhìn cũng đáng yêu đấy. Khương Dật đang nghĩ ông Nhất Cơ tìm đâu được một cô nhân viên nôm cũng khá ổn thế này.

Trần Nhất Minh mặt còn ngái ngủ, dụi mắt, đẩy cửa đi vào, dép bị cậu ấy kéo lê xoèn xoẹt, hai tay đút vào túi quần đượm vẻ mệt mỏi. Hôm qua còn thức khuya đánh trận với đội Dương Tử Đồng đến tận hai giờ sáng. Lúc đến gần Khương Dật cậu đập tay vào đầu cậu ta một cái đau điếng.

- Bị ngu rồi à.

Giọng Trần Nhất Minh làm cho Dương Nhược Vy đứng bên trong cũng phải giật mình làm lệch khuôn bánh ra ngoài. Trong từng con chữ có chút khó nghe nhưng chất giọng của cậu ấy thật có sức hút. Nhược Vy đang chỉnh lại chiếc bánh bị lem màu của mình, nghe thấy tiếng bước chân đang đến gần thì thuận thế ngẩng đầu lên nhìn. Tiểu thiếu gia này ngay cả lúc lượm thượm nhất cũng toát lên kẻ kêu ngạo bẩm sinh.

- Ông. Có chuyện gì vậy?

Thằng quỷ nhỏ này mới đến đã hỏi ông nó thái độ như vậy thật quá lắm rồi. Ông Nhất Cơ quay sang nhìn con bé trước mặt. - Con đưa Tiểu Vy ra trạm tàu giúp ông.

- Ơ, không cần đâu ạ. Con tự đi bộ ra đó được rồi. – Nhược Vy nghĩ cũng không muốn đi cùng cái tên vừa gặp đã ghét.

- Từ đây ra đó cũng đâu có xa, sao phải phiền phức như vậy. Cậu ấy lớn tướng thế ai đâu dám bắt nạt.

- Cái thằng, con không thấy con gái người ta từ nơi xa xôi đến đây đã quen biết nơi này đâu. Sau này con còn nhờ vã Tiểu Vy nhiều đấy, ga lăng một chút đi nào.

Nhất Minh chẳng buồn nhìn lấy họ một lần, cậu mệt mỏi ngã vật ra ghế salon mò lấy gối đè xuống mặt. Có điều nhìn vẻ mặt của cậu ai cũng có thể thấy cậu ấy đang rất khó chịu. Khương Dật thấy tình hình có vẻ thú vị, cậu tiến đến cạnh Nhất Minh nói nhỏ. – Lão Trần cơ hội này là cậu không nắm bắt, thì thôi nhường tôi nhé.

Nói rồi Khương Dật không đợi Nhất Minh trả lời quay sang nói với ông Nhất Cơ.

- Ông nội để cháu đưa Nhược Vy ra trạm tàu nha, để Nhất Minh ngủ thêm đi ạ, tối qua cậu ấy đánh game với bọn cháu cả đêm.

- Ừ, ông nhờ cháu vậy.

Ông Nhất Cơ lắc đầu bất lực trước thái độ hóng hách của thằng cháu trai. Bình thường nó cũng không đến nổi nào, sao với con gái nó lại không có hứng thú gì thế không biết, chẳng bù cho ông ngày xưa. Nghĩ đến đã làm ông đỏ mặt.

Nhược Vy đứng im từ nãy đến giờ cho dù trong lòng không muốn nhưng không thể từ chối ý tốt của ông Nhất Cơ được, cô cứ tùy cơ ứng biến vậy.

Khương Dật định sẽ làm anh hùng đưa mỹ nhân ra bến gas tàu, rồi chào tạm biệt như trong trận cuối tối hôm qua với nàng EllySa, ai ngờ cái tên lão Trần lúc đầu nhất quyết không đi bây giờ lại đi lẽo đẽo theo sau họ cứ như vệ sĩ. Cứ vật gì đó đụng vào cô gái đi bên cạnh sẽ bị chém chết không toàn thây. Thế sự này Khương Dật không thể lường trước được.

Nhược Vy không dám tin rằng có ngày mình đến một nơi xa lạ lại được hai bạn nam cùng đưa ra tận trạm chờ tàu điện như thế này. Phải nói thế nào nhỉ, cảm giác ngượng khó tả nổi.

***

Trong một căn phòng tối om, chỉ duy nhất một nguồn sáng từ phía cửa sổ rọi vào, bức màn voan mỏng màu hồng nhạt bị gió đêm lay động, thỉnh thoảng chạm đến chiếc chuông gió thủy tinh treo trên cửa sổ phát ra tiếng kêu như một bản tình ca…

Nhược Vy nằm trên giường trong phòng ngủ, tay ôm một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, ánh mắt lại dừng trên trần nhà suy tư. Cuộc đụng mặt ở Hải Châu với cái tên vừa nhìn đã ghét khiến cô không tài nào bỏ qua được. Còn cả cục u trên trán thật rất khó coi.

Ngày nhập học.

Buổi học đầu tiên Nhược Vy nghỉ, tối hôm trước cô ôm quyển tiểu thuyết ngôn tình đọc đến gần sáng, hôm sau mở mắt ra cũng tầm gần mười giờ. Cô nghĩ buổi đầu tập trung cũng chỉ giao lưu, gặp mặt, dặn dò,.. chi bằng ở nhà ngủ.

Buổi thứ hai, lững thững tới lớp, Thanh Thanh đã nhắn tin thông báo sơ đồ chỗ ngồi năm nay cho cô. Tuy là không cùng ngồi với cô bạn thân mấy năm liền, nhưng được xếp ngồi cạnh cửa sổ bàn cuối lớp cũng phần nào an ủi Nhược Vy. Cô chỉ thích ngồi cạnh cửa sổ để tâm trạng luôn theo gió thổi mây bay hơn là việc cứ đâm đầu vào mấy con số nhảy lung tung trên bảng.

Vừa đặt chiếc ba lô con thỏ nhỏ xuống đã thấy một chiếc cặp đen. Ánh mắt của Nhược Vy dừng lại một lúc ở đó. Cô định cho qua nhưng cái mùi nước hoa the mát từ bạc hà kết hợp với xạ hương không lẫn vào đâu được, rất quen. Nhược Vy đưa mắt lượn một vòng, cô chết sững, cái tên vừa gặp đã ghét, cậu ta làm gì ở đây?

- Cậu?

Nhược Vy tròn xoe mắt nhìn cái con người trước mặt đang ung dung kéo ghế ngồi bên cạnh chẳng thèm chào mình lấy một tiếng.

- Nhược Vy, cậu chịu tới lớp rồi hả? – Thanh Thanh vừa lúc mới vào lớp, cậu ấy hớn hở bắt đầu màn giới thiệu.

- Đây, mình xin giới thiệu, Trần Nhất Minh đến từ thành phố Hải Châu là học sinh xuất sắc của trường Chuyên Lý Hồng Phong mới vừa chuyển đến lớp ta, đồng thời cậu ấy cũng được chủ nhiệm phân bổ làm lớp trưởng trong năm nay. Và điều đặt biệt hơn là cậu ấy sẽ là bạn cùng bàn với cậu thay tớ kể từ bây giờ. Cậu thấy thế nào? Có sướng khi được ngồi cạnh nam thần không?

- Đúng đấy, Nhược Vy là nhất rồi.

- Đổi chỗ cho mình được không?

Một vài bạn nữ bàn trên trở thành fan hâm mộ của Nhất Minh. Không chỉ một vài mà rất nhiều bạn nữ ở lớp khác kéo nhau thập thò từ phía cửa lớp nhìn vào bàn tán rất rôm rả.

Nam thần? Có nói quá không vậy. Cái tên vừa nhìn đã ghét này cũng bình thường thôi đâu như lời mọi người. Bởi vì hôm kia, chính cô đã được thưởng thức nam thần trong truyền thuyết này vừa nhìn đã cay cú, ấy thế lại phải làm bạn cùng bàn với nhau cả năm trời.